Chương 321: Nộ cấp công tâm đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 321: Nộ cấp công tâm.

Mười ba năm trước, vừa chôn cất xong, nàng và Triều Mộ đã bị đuổi khỏi Ba Lăng.

Ở Hoài Âm, cuộc sống cũng gian nan.

Tế bái bị xem là điềm xấu, nàng lại mang danh hung sát, nên càng phải cẩn trọng.

Chỉ có thể lập bài vị trong chùa ngoài thành, lén lút thờ phụng.

Sự “cẩn thận” ấy… kéo dài suốt mười ba năm.

Thương Giác bước đến trước mặt nàng: “Chỉ cần nàng muốn, không gì là không thể.”

Triều Tịch ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo: “Chỉ cần ta muốn… không gì là không thể.”

Cùng một câu nói, nhưng ý nghĩa lại khác.

Thương Giác nhìn nàng hồi lâu, rồi khẽ cười:  “Được, nghe nàng.”

Triều Tịch cụp mắt, cuối cùng vẫn nói: “Đa tạ.”

Hắn đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc bên má nàng: “Từ nay về sau, đừng để ta nghe nàng nói chữ ‘tạ’ nữa.”

Triều Tịch khẽ động môi, định nói gì đó, nhưng chợt nhận ra điều gì không ổn.

Lúc này nàng đã hoàn toàn bình tĩnh, giác quan cũng trở nên nhạy bén hơn.

Cùng lúc đó, Thương Giác cũng nhíu mày. Hai người nhìn nhau một cái.

Ngay sau đó, hắn rút một khối ngọc bội bên hông, phóng mạnh về phía bụi cây phía trước... “A...!”

Ngọc bội xé gió bay đi, xuyên qua tán cây, đập trúng người phía sau. Một tiếng kêu non nớt vang lên.

Nghe giọng quen thuộc, cả hai cùng nhíu mày.

Thương Giác và Triều Tịch đồng thời quay đầu, ung dung nhìn về phía hàng cây thấp phía trước.

Sau một hồi sột soạt, một cái đầu nhỏ ló ra.

Nhìn khuôn mặt nhăn nhó ấy, cả hai đều có chút bất lực.

Phượng Diệp ôm ngực, ủy khuất nói:

“Ta chỉ muốn nghe hai người nói gì thôi mà, vậy mà ra tay nặng thế! Đau chết ta rồi! Ta phải đi mách phụ vương, hu hu…”

Hàng cây chỉ cao nửa người, hắn đứng đó chỉ lộ mỗi cái đầu. Vừa nói vừa giả vờ khóc.

Hai người phía này lại bình thản nhìn hắn như nhìn một món đồ.

Thấy không lừa được, Phượng Diệp liền thu lại biểu cảm, bước ra ngoài.

Trong tay hắn cầm khối ngọc, vừa xoa ngực vừa nhìn: “Thứ này làm bằng gì mà không vỡ?”

Nói rồi đưa trả.

Thương Giác nhận lại, đeo lên eo: “Chu Tước Huyền Ngọc.”

Dãy Chu Tước ở phía bắc Yến quốc có vô số bảo vật.

Huyền ngọc này ấm, cứng, trong suốt, thường có màu đỏ như máu, nên còn gọi là “huyết ngọc Chu Tước”.

Ngọc của Thương Giác khắc hình bán nguyệt, ánh sáng lưu chuyển như có máu sống bên trong.

Phượng Diệp nhìn chăm chú, Triều Tịch đánh giá hắn một lượt, thấy y phục bị nhăn, liền cau mày:

“Không đi đường đàng hoàng, lén lút làm gì?”

Phượng Diệp cười hì hì:

“Phụ vương bảo ta đến dùng bữa, nói hai người đang ngắm lan. Ta đi Lan viên không thấy, nên mò tới đây, muốn nghe lén một chút… không ngờ bị phát hiện ngay, hì hì.”

Hắn giả ngoan vô cùng đáng yêu. Thương Giác nhìn hắn, ánh mắt dịu lại.

Phượng Diệp càng thêm lanh lợi: “Đến giờ ăn rồi, ta đến gọi hai người. Chúng ta về trước đi… Nghe nói những người khác cũng ở đây, ta không muốn đi cùng họ…”

Chữ “cùng” còn chưa nói hết, thì phía sau đã xuất hiện Phượng Niệm Dung và đoàn người.

Chữ “cùng” còn chưa kịp nói hết, đoàn người của Phượng Niệm Dung đã xuất hiện trên con đường phía sau.

Phượng Diệp hừ nhẹ một tiếng, bĩu môi, mặt đầy vẻ khinh thường.

Còn Thương Giác thì không quay đầu, chỉ nhìn Triều Tịch nói: “Vậy chúng ta đi trước.”

Triều Tịch gật đầu, hai người liền dẫn đầu bước đi. Phượng Diệp quay đầu nhìn đám người phía sau, làm một mặt quỷ với Phượng Niệm Dung rồi lon ton chạy tới bên cạnh Triều Tịch.

Phượng Niệm Dung ánh mắt phức tạp nhìn bóng lưng ba người, Chu Yên bên cạnh cố giữ bình tĩnh, nhưng ánh nhìn như mũi tên lạnh lẽo ghim thẳng vào lưng Triều Tịch. Phượng Niệm Dung thấy vậy liền vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng:

“Đừng vội.”

Ba người Triều Tịch vừa đến chính điện, đoàn của Phượng Niệm Dung cũng theo sát phía sau. Nhìn qua giống như họ cùng đi với nhau.

Ánh mắt Phượng Khâm sáng lên, nhìn Tôn Cầm một cái, hai người đều lộ ra nụ cười hài lòng.

Có mặt Phượng Khâm, tuy người đông nhưng không khí vẫn gò bó.

Chỉ có Phượng Diệp, vừa thấy phụ vương liền chạy tới:

“Phụ vương, Diệp nhi đói rồi! Phu nhân, có thể dùng bữa chưa ạ?”

Giọng nói mềm mại đáng yêu, Tôn Cầm nhìn thấy hắn dường như rất thích, vội gật đầu:

“Dùng được rồi, dùng được rồi! Ta đã chuẩn bị canh cá say mà con thích nhất, mau lại đây.”

Vừa nói vừa nắm tay Phượng Diệp.

Hắn ngoan ngoãn nghe lời, nhưng lại quay đầu nói: “Con muốn ngồi cạnh nhị tỷ tỷ.”

Tôn Cầm tự nhiên cười đáp ứng, Phượng Khâm thấy vậy cũng vui vẻ, phất tay ra hiệu mọi người ngồi xuống.

Trong chính điện, các bàn tiệc đối diện nhau, mọi người lần lượt an tọa. Trên mỗi bàn bày những món ăn khác nhau.

Tôn Cầm thấy mọi người tò mò quan sát liền nói:

“Ta đã sai người hỏi trước khẩu vị của các ngươi, nên đều chuẩn bị theo sở thích từng người.”

Phượng Niệm Dung lập tức khen: “Phu nhân thật là dụng tâm.”

Tôn Cầm mỉm cười: “Mọi người thích là được.”

Chỗ ngồi được sắp xếp xong, vì Phượng Diệp muốn ngồi cạnh Triều Tịch nên hắn ngồi ở vị trí dưới tay nàng, phía dưới nữa vừa vặn là Chu Yên cùng hai vị quý nữ khác.

Phượng Diệp cười hì hì nhìn thức ăn trên bàn Triều Tịch, quay đầu lại liền thấy ánh mắt Chu Yên liếc về phía này.

Hắn đương nhiên không cho rằng nàng nhìn mình, hướng này, nàng đang nhìn ai, liếc một cái là biết.

Hắn nghiêng người ghé sát tai Triều Tịch, thấp giọng: “Nữ nhân kia cứ nhìn thế tử mãi.”

Triều Tịch nhướng mày nhìn hắn: “Ăn cơm của ngươi đi.”

Phượng Diệp không ngờ nàng lại “không làm gì”, bĩu môi: “Tỷ hẳn biết bọn họ đến đây để làm gì chứ?”

Khóe môi Triều Tịch cong nhẹ.

Người ngoài nhìn vào còn tưởng hắn vừa nói điều gì thú vị.

Phượng Khâm ở trên chủ vị cũng nhìn thấy, liền cười hỏi: “Diệp nhi, con đang nói gì với tỷ tỷ vậy?”

Bị gọi tên, Phượng Diệp lập tức ngồi thẳng lại, cười hì hì:

“Con đang xem bên nhị tỷ tỷ có món gì ngon thôi, nhưng nghĩ lại thì thôi ạ…”

Phượng Khâm mỉm cười: “Ồ? Sao vậy?”

Phượng Diệp ngồi ngay ngắn, giọng ngây thơ: “Bởi vì con thấy không nên tranh đồ ăn người khác thích.”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message