“Rõ ràng ta nhìn thấy rất rõ, là Phượng Triều Tịch đẩy thế tử một cái, vậy mà thế tử lại nói bọn họ đang luận chiêu! Thương thế tử là thượng khách của phụ vương, Phượng Triều Tịch sao có thể đối đãi với Yến thế tử như vậy? Thật đúng là…”
Phượng Niệm Chỉ nói đến đây, trong lòng đầy bất bình, khóe mắt liếc nhìn những người xung quanh. Phượng Niệm Hâm thần sắc lơ đãng, Phượng Niệm Y cúi đầu, biểu cảm nhàn nhạt như thể không hề nhìn thấy cảnh vừa rồi, Phượng Niệm Dung khẽ nhíu mày, còn mấy vị quý nữ khác thì nhìn nhau, trên mặt đều có chút không tán đồng.
Phượng Niệm Chỉ kéo tay áo Phượng Niệm Dung:
“Thập tỷ tỷ, chuyện này có nên nói với phụ vương không?”
Mấy người đứng trước Tiểu Lan Viên, nhìn đám thị nô canh giữ trước cửa, không hiểu vì sao vừa rồi Triều Tịch và Thương Giác lại có thể nhìn thấy bên trong. Ánh mắt Phượng Niệm Dung rơi trên con đường lúc nãy, suy nghĩ một lát rồi nói:
“Thế tử đại khái là đang che chở cho nhị tỷ tỷ.”
Khóe môi Phượng Niệm Chỉ trầm xuống:
“Nhưng thái độ của nàng cũng quá kém rồi, nếu chọc giận thế tử thì sao?”
Phượng Niệm Dung lắc đầu:
“Thế tử yêu trọng nàng, sao lại tức giận được?”
Nói xong lại liếc nhìn mấy vị quý nữ, rồi kéo tay một nữ tử tên Yên Nhi đi về phía Tiểu Lan Viên vài bước, hạ giọng nói:
“Vừa rồi nhìn thấy Thương thế tử rồi chứ? Ngươi thấy thế nào?”
Nữ tử tên Yên Nhi dung mạo nổi bật, đôi mắt phượng dài xinh đẹp, trong đám quý nữ vô cùng bắt mắt. Nghe vậy nàng khẽ nhíu mày, dáng vẻ suy tư cũng rất động lòng người, thấp giọng đáp:
“Đúng như ngươi nói, người mà Thương thế tử để ý là Dao Quang công chúa.”
Nói đến đây, ánh mắt nàng lại hơi sáng lên: “Nhưng Thương thế tử quả thật giống như lời đồn!”
Phượng Niệm Dung nhìn ánh mắt nàng, lập tức hiểu được tâm tư, suy nghĩ một chút rồi nói:
“Thế tử đối với nàng quả thật tốt, nhưng bất kể là vì Chu thị hay vì chính ngươi, sao không thử tranh một phen? Ngươi có điểm nào kém nàng chứ?”
Nữ tử này xuất thân từ Chu thị, là đích nữ có danh vọng trong tộc, cũng chính vì vậy mới được Phượng Khâm và Tôn Cầm chọn vào cung hôm nay để gặp Thương Giác.
Dẫu “hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình”, nhưng Chu Yên hiển nhiên đã sớm nghe danh Thương Giác. Hắn là Yến quốc thế tử, nắm giữ quyền lực và binh mã trong tay, không chỉ trị quốc vô song, mưu lược cũng không ai bì kịp, lại thêm phong thái dung mạo được truyền tụng như thần.
Không biết bao nhiêu nữ tử chưa từng gặp hắn đã sinh lòng ái mộ.
Chu Yên tuy chưa si mê đến mức ấy, nhưng giờ tận mắt nhìn thấy, động tâm vài phần là thật.
Trong các công chúa, Phượng Niệm Dung danh tiếng lớn nhất, lại thân cận với nàng nhất. Nghe nàng nói như vậy, Chu Yên càng thêm rung động, liếc mắt nhìn về phía con đường lúc nãy, Thương Giác dường như đã rời đi.
Nghĩ đến việc vừa rồi hắn thậm chí còn không liếc nhìn mình một cái, lòng nàng khẽ trầm xuống:
“Vậy ta nên làm thế nào? Thương thế tử khiến người ta không dám mạo phạm, ta…”
Phượng Niệm Dung và Chu Yên thân thiết là điều ai cũng biết, thấy hai người ghé tai nói nhỏ, người khác cũng không dám lại gần.
Chỉ có Phượng Niệm Chỉ vừa lắng nghe vừa tiếp tục kể với người bên cạnh chuyện Triều Tịch vô lễ ra sao.
Phía trước, Phượng Niệm Dung suy nghĩ một lát rồi nói:
“Đừng sợ, ý của phụ vương, Thương thế tử không thể không hiểu. Trước tiên, ngươi phải để hắn nhìn thấy ngươi.”
Nàng ngẩng đầu nhìn Chu Yên, mỉm cười: “Ngươi xinh đẹp như vậy, ai mà không thích chứ?”
Chu Yên vừa định cười, nhưng nụ cười chợt cứng lại. Nàng đẹp, đúng, chưa từng có ai nói nàng xấu.
Nhưng nếu so với Phượng Triều Tịch thì sao?
Môi nàng khẽ run, vẻ mặt lập tức trở nên ủy khuất: “Dù đẹp đến đâu… có thể sánh với Dao Quang công chúa sao?”
Phượng Niệm Dung nắm tay nàng: “Ai nói chỉ xét dung mạo? Có một điểm nàng không bằng ngươi.”
Ánh mắt Chu Yên sáng lên: “Điểm gì?”
Phượng Niệm Dung hơi nghiêng người, giọng điệu ung dung, thì thầm bên tai nàng hai chữ: “Mệnh cách.”
Ánh mắt Chu Yên lập tức rực sáng, nụ cười không tự chủ tràn lên khóe môi.....
“Tiểu Tịch, ngày mai là ngày sinh kỵ của Trang Cơ công chúa, nàng có muốn đi tế bái không?”
Thương Giác nhìn Triều Tịch một cách nghiêm túc, lời nói như một làn gió dịu dàng chui thẳng vào lòng nàng.
Mọi phẫn nộ trong lòng nàng tan biến, nàng sững sờ nhìn hắn, thật lâu không nói được lời nào.
Hắn… làm sao biết được ngày mai là sinh kỵ của mẫu hậu nàng?
Trang Cơ công chúa đã mất mười ba năm.
Cả Thục quốc, thậm chí toàn Đại Ân, người còn nhớ đến bà chỉ đếm trên đầu ngón tay, huống hồ là nhớ đến ngày sinh kỵ.
Trang Cơ mất vào dịp năm mới, ngày giỗ lại trùng với lúc muôn nhà sum vầy.
Khi ấy trong cung Thục quốc đèn đuốc sáng trưng, ca múa tưng bừng, còn ai để tâm đến một vị tiên vương hậu đã mất hơn mười năm?
Còn sinh kỵ… lại càng không ai nhớ.
Bà sinh vào tháng ba, gần với yến hội mùa xuân. Khi còn sống cũng hiếm khi tổ chức linh đình, huống hồ sau khi qua đời.
Thế nhưng Thương Giác lại biết.
Muốn biết điều này, nhất định phải tốn tâm tư tìm hiểu.
Ngực Triều Tịch bỗng nghẹn lại, cổ họng như bị một khối sắt chặn ngang.
Giữa trưa xuân nắng ấm, vạn dặm phong quang tươi đẹp, nhưng lại không ấm bằng một câu nói của hắn.
Nàng chưa từng quên ngày này. Nhưng suốt bao năm qua, nàng chỉ lặng lẽ giấu trong lòng, âm thầm tế bái.
Dù đã trở về Ba Lăng, nàng vẫn định tìm một nơi không người để hoàn thành hiếu tâm như mọi năm.
Nhưng giờ đây, có người không cho nàng lặng lẽ chịu đựng nữa.
Triều Tịch hạ mắt: “Lăng của mẫu hậu ở trong vương lăng, ngay cả việc tế bái cũng là chuyện xa xỉ.”
Là nhất quốc chi hậu, sau khi chết tự nhiên được táng trong vương lăng.
Trong cung tuy có bài vị, nhưng không phải lúc nào cũng có thể vào bái.
Hồn phách bà… sao có thể lưu lại nơi cung cấm như nhà tù này?
Thương Giác nhìn nàng: “Nếu nàng muốn, chúng ta lập tức lên đường.”
Vương lăng Thục quốc nằm ở phía bắc Ba Lăng, trong Thần Sơn.
Đi đường nhanh cũng phải hơn một ngày.
Giọng hắn trầm hơn thường ngày, rõ ràng là nghiêm túc.
Triều Tịch nhìn hắn, đôi mắt sâu như vực thẳm như muốn cuốn nàng vào.
Nàng chớp mắt, quay đi: “Không cần. Mẫu hậu nếu có linh thiêng cũng đã trở về Hạo Kinh rồi. Bao năm qua, sinh kỵ hay giỗ kỵ đều không ai hỏi đến, ta vẫn lặng lẽ tế bái. Năm nay cũng vậy… Người lúc sinh thời vốn không thích phô trương.”