Sự điềm tĩnh và thản nhiên như thế của Triêu Tịch khiến Thương Giác cảm thấy khó xử!
Nàng đã bắt đầu tin hắn, nên mới thẳng thắn như vậy, thậm chí còn để lộ chút sắc bén của mình!
Hắn biết, chỉ cần đi sai một bước, chút tín nhiệm nhỏ nhoi này sẽ lập tức tan thành mây khói…
Thương Giác khẽ hít sâu, xem như không nghe câu nói cuối cùng của nàng, trực tiếp nói:
“Thần Cơ Quỷ Hạp đúng là đồ của nhà họ Lạc, nhưng lần này Lạc gia không có động cơ lấy mạng nàng. Ta đoán kẻ đứng sau màn, hẳn là người của vương thất nước Thục.”
Triêu Tịch nhướng mày, cười lạnh đầy ẩn ý.
Vẻ mặt ấy chính là ngầm thừa nhận. Thương Giác nhìn dáng vẻ nắm chắc phần thắng của nàng, khẽ nhíu mày: “Là ai?”
Triêu Tịch lắc đầu: “Không biết là ai, nhưng cũng chỉ quanh quẩn vài kẻ đó mà thôi.”
Không biết nghĩ đến điều gì, nàng khẽ cau mày:
“Ba năm ở Lương Sơn, họ đại khái cho rằng ta sẽ chết như thế nên cũng không giở trò gì trí mạng. Hiện tại… hiện tại ta được Thế tử coi trọng, tự nhiên khiến họ căng thẳng. Chưa thấy mặt ta đã phái tử sĩ tới, chỉ có thể chứng minh họ chột dạ. Vương thất Thục quốc bây giờ… ha…”
Trong giọng nói của nàng không hề có sợ hãi, chỉ có sự lạnh lùng thấu xương.
Thương Giác nghe vậy, ánh mắt tối lại: “Ba năm ở Lương Sơn, nàng đã sống thế nào?”
Giọng hắn trầm sâu, sự thương xót chợt trở nên rõ ràng. Triêu Tịch nhíu mày, bình thản đáp:
“Ta đoán ánh mắt của ngài lúc này chắc hẳn đầy thương hại. Nhưng ta không cần sự thương hại ấy. Thiên hạ đồn rằng điện hạ từ bi nhân hậu, vậy thì lòng từ bi đó cứ giữ cho thiên hạ đi. Dù sao… có được danh tiếng tốt cũng là một trợ lực.”
Danh tiếng tốt dĩ nhiên là trợ lực. Từ nhỏ đến lớn, mọi khổ nạn của nàng gần như đều bắt nguồn từ vận mệnh và danh tiếng của chính mình.
Rõ ràng nàng không muốn nói thêm về ba năm ở Lương Sơn, Thương Giác liền im lặng hoàn toàn.
Nàng và hắn có thể kề vai, nhưng cũng chỉ đến thế.
Sự im lặng khiến người ta ngột ngạt. Triêu Tịch mím môi:
“Chuyện hôm nay điện hạ không cần để trong lòng. Không còn sớm nữa, nên nghỉ ngơi thôi.”
Nói xong, nàng đợi một lát không thấy Thương Giác phản ứng, liền xoay người bước ra ngoài.
Vừa đi được hai bước, phía sau truyền đến giọng Thương Giác:
“Nàng đã làm thế nào để tránh được hộ vệ bên ngoài mà lặng lẽ đi theo ra ngoài?”
Bước chân Triêu Tịch khựng lại, rồi khẽ cười: “Hộ vệ bên cạnh điện hạ không cảnh giác như ta tưởng. Ngược lại Bạch Nguyệt khiến ta rất bất ngờ. Mấy ngày nay Thế tử để Bạch Nguyệt ở bên ta, chẳng phải là vì hôm nay sao?”
Thương Giác im lặng không đáp. Triêu Tịch liền trực tiếp bước ra khỏi trướng.
Nghe tin nàng bình an trở về, Tử Tầm đã đợi sẵn bên ngoài. Thấy nàng đi ra liền vội vàng tiến lên:
“Công chúa, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vừa rồi họ nói người mất tích, người đi đâu vậy? Làm nô tỳ lo chết mất!”
Triêu Tịch được Tử Tầm dìu, nghe vậy liền vỗ nhẹ mu bàn tay nàng: “Vừa rồi đi dọn dẹp hai con chó hoang thôi. Ta không sao.”
Sự việc dĩ nhiên không đơn giản như thế, nhưng Tử Tầm hiểu ý không hỏi thêm, chỉ nói:
“Công chúa, vừa rồi ngựa bỗng dưng phát cuồng, trong xe bị nước trà làm ướt. Nô tỳ đã dọn dẹp xong rồi. Ai ngờ ngựa đang yên lại… nghĩ thôi cũng thấy đáng sợ. Công chúa yên tâm, đàn vẫn nguyên vẹn.”
Theo hầu bên cạnh Triêu Tịch một năm, Tử Tầm dĩ nhiên biết nàng quan tâm nhất điều gì.
Triêu Tịch thở phào, như chợt nhớ ra điều gì: “Lát nữa ta sẽ cùng điện hạ ngồi chung xe.”
Giọng nàng nhàn nhạt, chỉ là thông báo quyết định của Thương Giác. Không ngờ Tử Tầm nghe vậy lại lập tức vui mừng: “Á! Điện hạ nhất định lo công chúa lại xảy ra chuyện nên mới vậy. Tốt quá, ngồi chung xe tốt quá! Thế tử thật sự quá quan tâm công chúa!”
Triêu Tịch thoáng nhớ đến mồ hôi lạnh trên cổ tay mình, nhưng ý nghĩ ấy chỉ lướt qua rồi biến mất. Nàng khẽ thở dài, nhất thời không nỡ dội gáo nước lạnh vào Tử Tầm, chỉ lặng lẽ lên xe ngồi xuống.
Chỉ cần người này có thể dùng được, cho dù là kẻ địch cũng phải bảo vệ!
Huống hồ hiện tại họ… hẳn cũng chưa thể coi là kẻ địch?
Trong xe vẫn ấm áp như cũ. Triêu Tịch xoa xoa hai tay hơi lạnh. Tử Tầm vẫn đang nói tốt cho Thương Giác. Lúc đầu nghe còn thấy khó chịu, đến giờ nàng lại không còn cảm thấy chói tai nữa.
“Công chúa, vạt váy người bị ướt rồi!”
Đang nói, Tử Tầm chợt kinh ngạc kêu lên. Triêu Tịch còn chưa kịp nói không sao, Tử Tầm đã lanh lẹ nói:
“Công chúa chờ một chút, nô tỳ lập tức sang xe phía sau lấy váy mới…”
Lời còn chưa dứt, người đã xuống xe.
Những lời Triêu Tịch định nói đành nuốt trở lại. Tử Tầm thật lòng toàn tâm toàn ý với nàng!
Triêu Tịch bất đắc dĩ khẽ cười. Nghe tiếng bước chân Tử Tầm dần xa, nàng bỗng thản nhiên lấy từ trong tay áo ra một đoạn thẻ tre.
Thẻ tre màu mực được chế tác tinh xảo, bên trên khắc một hàng chữ nhỏ, phía dưới cùng chạm khắc hoa văn hình chim phượng. Triêu Tịch vuốt qua vuốt lại thẻ tre ấy, nụ cười nhạt nơi khóe môi càng sâu thêm hai phần.
Cùng lúc đó, Chiến Cửu Thành từ khu rừng phía xa trở về đại trướng tạm thời.
Từ sau khi Triêu Tịch rời đi, Thương Giác vẫn chưa rời khỏi. Thấy hắn xuất hiện cũng không bất ngờ, mở miệng hỏi ngay: “Thế nào?”
Chiến Cửu Thành sắc mặt nghiêm túc, thấp giọng nói: “Trong rừng phát hiện dấu vết của người thứ tư, ngay tại khu rừng tùng nơi tìm thấy công chúa!”
Thương Giác nghe vậy vẫn không đổi sắc mặt, nhưng khí lạnh quanh người lại tăng thêm một tầng.
Hai tử sĩ cộng với Phượng Triêu Tịch chỉ có ba người!
Nói cách khác, khi nàng đi theo ra ngoài, trong khu rừng ấy còn có sự tồn tại của người thứ tư!
Nếu là kẻ địch, không có lý do gì lại đứng nhìn nàng một mình giải quyết hai tử sĩ mà không ra tay!
Nhưng nếu không phải kẻ địch, vậy vì sao nàng lại không hề nhắc đến…
Thương Giác lạnh lùng hạ lệnh: “Lập tức để phu nhân vào nghỉ trong xe của ta!”