Tôn Cầm bước lên trước, cùng Triều Tịch hành lễ. Phượng Khâm thấy vậy, ý cười trên mặt càng đậm hơn vài phần, phất tay nói:
“Được rồi, đứng dậy cả đi. Ta và Thế tử cũng vừa mới tới, nghe cung nhân nói các ngươi đang ở phía sau nói chuyện?”
Tôn Cầm mỉm cười đáp:
“Đúng vậy. Công chúa đến sớm, thiếp thân liền mời công chúa ra phía sau ngắm cảnh. Có lẽ đã dặn dò hạ nhân không được quấy rầy, nên ngay cả Vương thượng, Thế tử và các vị tiểu thư đến cũng không hay biết, khiến mọi người phải chờ lâu rồi…”
Ánh mắt nàng lướt về phía sau Phượng Khâm và Thương Giác. Cung nhân đã lui ra ngoài từ sớm, lúc này chỉ còn các quý nữ. Vừa chạm ánh mắt Tôn Cầm, các nàng lập tức cúi người hành lễ:
“Bái kiến Tôn phu nhân, bái kiến công chúa điện hạ.”
Tôn Cầm khẽ phất tay:
“Hôm nay không cần câu nệ lễ nghi như vậy. Ai cũng biết ta yêu lan, hôm trước Vương thượng tới thấy lan mới nở cũng rất thích, lại nói dạo gần đây không có tiểu bối nào ngoài cung vào, thế là ta nảy ý định nhỏ, tổ chức một buổi thưởng lan. Các ngươi đều là người yêu hoa, cùng nhau đi xem đi.”
Ai cũng biết Tôn Cầm yêu lan, trong Trường Thu cung lan mọc khắp nơi, chỉ riêng trước chính điện đã có mấy chục loại khác nhau, huống chi còn có cả lan viên nàng chăm sóc riêng. Hiện giờ đúng lúc cảnh đẹp nhất.
Mấy vị quý nữ nhìn nhau, giữ vẻ đoan trang không vội lên tiếng. Tôn Cầm lại cười nói:
“Các vị công chúa hẳn cũng sắp tới, các ngươi vốn quen biết nhau, không cần giữ lễ.”
Nói rồi quay sang hỏi Phượng Khâm: “Vậy Vương thượng và Thế tử thì sao?”
Phượng Khâm liền nhìn Thương Giác: “Thế tử có thích lan không?”
Từ khi Triều Tịch xuất hiện, ánh mắt Thương Giác đã luôn đặt trên người nàng. Nghe hỏi, hắn lại nhìn sang nàng:
“Nàng còn bị thương, ta đi cùng nàng dạo một chút là được. Vương thượng và phu nhân cứ tự nhiên, đừng vì chúng ta mà mất hứng.”
Phượng Khâm khẽ nhíu mày. Vốn định để Thương Giác xem xét các quý nữ, nào ngờ hắn chẳng buồn nhìn lấy một cái. Khẽ thở ra, Phượng Khâm cười nói:
“Ta lớn tuổi rồi, e rằng không hợp với đám tiểu bối. Ta ở lại uống trà thôi.”
Tôn Cầm lập tức đáp: “Vậy thiếp thân ở lại bồi Vương thượng.”
Đúng lúc đó, cung nhân vào báo: các vị công chúa đã đến.
Mọi người quay đầu nhìn, quả nhiên bốn vị công chúa trong cung đều đã tới. Phượng Niệm Dung và Phượng Niệm Chỉ đi phía trước, Phượng Niệm Hâm và Phượng Niệm Y theo sau. Hôm nay ai nấy đều ăn vận tinh xảo, ngay cả Phượng Niệm Y cũng điểm trang nhẹ.
Phượng Niệm Dung và Phượng Niệm Chỉ rõ ràng quen biết các quý nữ, vừa gặp đã mỉm cười gật đầu, nhưng vì có mặt Phượng Khâm và Thương Giác nên vẫn giữ chừng mực. Sau khi hành lễ với Phượng Khâm, Phượng Niệm Dung cười nói:
“Thiếp đã mong chờ lan viên của phu nhân từ lâu rồi, tối qua nhận được thiếp mời thật vui mừng. Lại thêm Yên Nhi các nàng cũng tới, hôm nay nơi này quả là náo nhiệt…”
Nàng gọi tên một vị quý nữ, Triều Tịch liếc mắt nhìn, quả nhiên thấy cô gái đứng giữa đám người mỉm cười đáp lại.
Nàng quay sang nhìn Thương Giác, hắn cũng đang nhìn nàng.
Bao nhiêu mỹ nhân như vậy, hắn nhìn nàng làm gì?
Phượng Khâm thấy Thương Giác không có hứng thú, liền phất tay:
“Được rồi, các ngươi đi xem lan viên đi. Lát nữa cùng nhau dùng bữa trưa tại đây, A Cầm đã chuẩn bị rất chu đáo.”
Hôm nay Phượng Khâm mặc thường phục, không còn khí thế uy nghiêm thường ngày, nói chuyện ôn hòa như một trưởng bối. Các quý nữ đều thả lỏng hơn đôi phần.
Phượng Niệm Dung đáp lời, kéo tay vị “Yên Nhi” kia: “Đã vậy, chúng ta đi xem lan viên trước.”
Nói rồi lại quay sang hỏi: “Thế tử điện hạ và nhị tỷ thì sao?”
Thương Giác thản nhiên: “Tịch Tịch còn bị thương, ta đi cùng nàng là được.”
Phượng Niệm Dung khẽ động môi, cuối cùng vẫn gật đầu: “Vậy chúng ta đi trước.”
Nói xong liền dẫn đầu cùng đám người rời đi. Những người khác do dự nhìn qua lại một vòng, cuối cùng cũng đành theo sau, nhưng ai nấy đều có thể nhìn ra, nhân vật chính vốn dĩ là Thương Giác, vậy mà hắn lại hoàn toàn thờ ơ.
“Tịch Tịch, đi theo ta.”
Thương Giác nắm lấy tay Triều Tịch, không cho nàng từ chối, kéo nàng đi về phía hành lang phía sau bên trái Trường Thu cung. Đó là con đường dẫn tới thủy tạ lúc nãy, nhưng không hoàn toàn trùng.
Qua ngã rẽ dẫn đến thủy tạ, hắn không rẽ vào mà đi sang một lối đá khác. Cuối đường có một lan viên nhỏ, nơi trồng những giống lan quý nhất của Tôn Cầm.
Triều Tịch bị hắn kéo đi, hơi lùi lại nửa bước. Nàng ngẩng mắt nhìn gương mặt nghiêng sắc nét của hắn, bước đi thong dong, quen đường như đi trong nhà mình.
Nàng khẽ nhíu mày, Thương Giác không thể quen thuộc Trường Thu cung đến mức này.
Hai người im lặng một lúc, Triều Tịch quay đầu nhìn lại phía sau rồi hỏi nhạt:
“Điện hạ không qua xem sao? Hôm nay mọi sắp xếp đều vì điện hạ, điện hạ hẳn là nhìn ra.”
“Đã là vì ta, vậy vì sao nàng lại tới?”
Câu trả lời nhẹ bẫng nhưng như đã chờ sẵn. Triều Tịch khẽ hừ: “Ta đến xem phụ vương chọn cho ta những ‘tỷ muội’ nào.”
Nàng liếc hắn:
“Hôm nay các quý nữ đều xuất thân từ những đại tộc như Đoàn thị, Chu thị, Dương thị, ai nấy đều dung mạo tài hoa xuất chúng.”
Thương Giác không dừng bước, quay đầu hỏi: “Vậy thì sao?”
Triều Tịch nhướng mày: “Đây đều là ứng cử viên tốt nhất cho vị trí ‘mỹ thiếp theo hầu’…”
Khóe môi Thương Giác cong lên: “Vậy nàng định giúp ta chọn sao?”
Nụ cười ấy, Triều Tịch chắc chắn, là cười lạnh.
Chẳng mấy chốc, hai người đã tới gần lan viên. Thị vệ ở cửa nhìn thấy họ, lúng túng không biết có nên ngăn lại không. Nhưng Thương Giác lại không đi vào, mà đột ngột rẽ sang một lối nhỏ khác.
Đó là một hòn giả sơn. Leo lên bậc đá hơn hai mươi bước là một đình nhỏ.
Hắn kéo nàng lên đó. “Lan nơi thung vắng, chỉ nên đứng xa mà ngắm.”
Vừa vào đình, Triều Tịch nhìn xuống, lan trong vườn xanh mướt, điểm xuyết những nhụy trắng như sao. Gió nhẹ thổi qua, hương lan thoảng quanh.
Nàng quay đầu nhìn Thương Giác, thấy hắn cũng đang nhìn nàng, ánh mắt dừng lại trên vai nàng.
“Đường Thuật nói vết thương của nàng đã gần lành.”
Hắn vẫn nắm tay phải nàng.
Triều Tịch khẽ động vai trái: “Thuốc của hắn rất tốt, ngoài hơi ngứa một chút thì gần như khỏi hẳn.”
“Có để lại sẹo không?” Ánh mắt hắn vẫn dừng trên vai nàng. Bị nhìn như vậy, tim nàng khẽ chấn động.
Ánh mắt hắn sâu như vực, lại có ánh sáng lấp lánh, nóng bỏng đến mức như xuyên qua y phục, chạm thẳng vào da thịt nàng.
Triều Tịch ổn định tâm thần: “Hắn nói sẽ không để lại sẹo.”
Thương Giác lúc này mới dời mắt: “Vậy thì tốt.”
Hắn dừng một chút, rồi nói: “Hai ngày qua ta rời Ba Lăng đi một chuyến.”
Triều Tịch nhíu mày, quả nhiên hắn đã biến mất hai ngày. “Ngươi cứ lo việc của mình, không cần nói với ta.”
Thương Giác nhướng mày: “Ta không xuất hiện, nàng không tò mò ta làm gì sao?”
Triều Tịch rút tay ra, nhìn xuống lan viên:
“Ngươi là thế tử một nước, bận rộn là điều đương nhiên. Nếu việc gì ta cũng tò mò, chẳng phải quá mệt sao?”
Thương Giác nhìn nàng một lúc, rồi bật cười: “Vậy hôm nay thì sao?”
Triều Tịch khẽ cau mày, như đang do dự:
“Hôm nay thì sao? Sớm muộn cũng có ngày này. Phụ vương làm vậy cũng không sai.”
“Ồ?”
Hắn khẽ thở dài: “Nàng yên tâm, ta biết phải làm gì.”
Giọng điệu ấy khiến người ta tưởng nàng rất để tâm nhưng cố giấu đi.
Triều Tịch chớp mắt, muốn nói vài lời hiền thục đại nghĩa, nhưng lại không thốt ra được. Cuối cùng chỉ lạnh giọng:
“Phụ vương rất coi trọng việc liên minh với Yến quốc, làm vậy là để đảm bảo không có sơ suất.”
“Không có sơ suất?”
Thương Giác nhìn nàng, giọng trầm xuống:
“Chẳng lẽ Thục vương không biết, để nàng thuận lợi trở thành thế tử phi của ta mới là ‘không sơ suất’ nhất?”
Triều Tịch sững lại.
Ngay sau đó, hắn bước lên, ôm nàng vào lòng, cúi đầu...
môi gần chạm môi.
Hơi thở nàng khẽ loạn, tay vô thức muốn đẩy hắn ra.
Nhưng hắn dừng lại sát ngay trước môi nàng, khẽ nói: “Đừng động, họ đang nhìn chúng ta.”
Triều Tịch nhướng mày: “Đây là cách ngươi giải quyết?”
Khóe môi Thương Giác cong lên: “Thế này sao đủ...”
Dứt lời, môi hắn đã chạm xuống môi nàng.