Chương 31: Diễn Kịch đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 31: Diễn Kịch.

“Đem người vào lều!”

Giọng Thương Giác lạnh nhạt. Nói xong, hắn xoay người lại, một lần nữa nắm chặt cổ tay Triêu Tịch!

“Nàng đi theo cô trước!”

Vừa dứt lời, hắn kéo nàng về phía doanh trại tạm thời phía xa. Triêu Tịch bị hắn lôi đi, loạng choạng giẫm lên cành khô và lớp tuyết mỏng. Chưa đi được mấy bước đã vấp phải vật gì đó, thân hình chao đảo.

Thương Giác đột ngột dừng lại, nghiêng người, bất ngờ bế ngang nàng lên!

Không khí xung quanh chợt lặng đi.

Hơi thở Triêu Tịch cũng nghẹn lại. Nàng vội nắm chặt vai hắn định đẩy ra, nhưng không biết nghĩ đến điều gì, cuối cùng lại không động. Chỉ sau một thoáng, nàng siết lấy vạt áo trên vai hắn.

Thương Giác bế nàng sải bước ra khỏi rừng. Phía sau, mọi người nhìn nhau một cái rồi vội vàng hành động.

Chiến Cửu Thành phụ trách áp giải người. Vân Triệt thì đi trước một bước trở về lều.

Suốt đường đi, Thương Giác im lặng. Bề ngoài dường như không có gì khác thường, nhưng khí thế âm trầm quanh người hắn, Triêu Tịch cảm nhận rất rõ.

Nàng nhíu mày, lại chẳng để tâm đến cảm xúc ấy, chỉ mượn mùi hương sen thanh u quen thuộc để ổn định tinh thần, suy nghĩ về biến cố đêm nay.

Không lâu sau đã đến trước lều. Vân Triệt từ trong bước ra, giọng trầm thấp: “Điện hạ, trong lều có ám khí!”

Hô hấp Thương Giác siết lại. Lúc này Triêu Tịch mới vỗ nhẹ lên vai hắn: “Thả ta xuống.”

Hắn khựng lại một thoáng rồi thuận theo đặt nàng xuống đất, nắm tay nàng dẫn vào lều.

Trước đó hắn chỉ liếc nhìn từ cửa, chiếc án cao đã che khuất ghế ngồi nên không phát hiện dị thường. Giờ bước vào, liếc mắt liền thấy một tia sáng bạc trên ghế.

Ánh mắt hắn trầm xuống. Tiến lại gần hai bước, trước mắt hiện ra một mảng kim châm dày đặc cắm chặt vào gỗ đàn hương đen!

Hắn đưa tay rút một cây kim. Đầu kim đen kịt…

“Ngân châm bắn từ phía sau vào, hẳn dùng Thần Cơ Quỷ Hạp do Lạc gia chế tạo trăm năm trước. Hai người kia chắc đã theo chúng ta suốt đường mới tìm được cơ hội. Công chúa điện hạ suýt chút nữa đã…”

Giọng Vân Triệt hơi căng thẳng, rõ ràng vẫn còn sợ hãi.

Sự lợi hại của Thần Cơ Quỷ Hạp ai cũng biết. Vì quá âm độc nên Lạc gia đã niêm phong, không bán ra ngoài. Người còn sử dụng vật này đều là tà môn ngoại đạo. Chỉ không rõ vì sao lại nhắm vào Phượng Triêu Tịch, hơn nữa còn cố ý chọn lúc Thương Giác không có mặt để ra tay!

“Điện hạ, người đã đưa tới! Vừa cho uống thuốc, còn chống đỡ được một lát!”

Chiến Cửu Thành áp giải một “huyết nhân” vào lều. Mùi máu lập tức tràn ngập không gian.

Thương Giác liếc qua. “Bịch” một tiếng, người kia bị ép quỳ xuống đất. Tiếng thở dốc, rên rỉ vang lên.

Triêu Tịch nghe theo âm thanh, bước thẳng đến trước mặt hắn. Trên mắt nàng vẫn quấn dải lụa trắng, nhưng thần sắc lạnh lẽo hoàn toàn không giống một người mù.

Đứng yên một lúc, nàng đột nhiên hỏi bằng giọng âm u: “Ngươi là chó của nhà nào?”

“Tha… tha mạng… cầu… tha mạng…” Kẻ kia thều thào cầu xin.

Triêu Tịch khẽ cười một tiếng. Giọng lạnh lẽo chợt trở nên chậm rãi, nhẹ nhàng, như dụ dỗ lại như mê hoặc:

“Được. Chỉ cần ngươi nói thật, ta có thể không giết ngươi. Ai sai ngươi đến lấy mạng ta?”

Kẻ kia thở dốc một hồi, dường như do dự.

Trong lều tĩnh lặng. Thương Giác ở đó, Chiến Cửu Thành cũng ở đó, nhưng không ai lên tiếng.

Sự im lặng nặng nề cùng cơn đau khắp người khiến hắn không chịu nổi nữa. Một khắc sau, hắn cắn răng nói: “Được… ta nói… là Lạc gia… là Lạc gia phái ta tới…”

Trong lều thoáng chốc yên tĩnh.

Hắn vì mất máu quá nhiều mà giọng càng lúc càng nhỏ.

Thấy Triêu Tịch không phản ứng, hắn giãy giụa nói:  “Ta nói rồi… ta nói hết rồi… ngươi nói sẽ không giết ta…”

Triêu Tịch gật đầu: “Ta đương nhiên giữ lời.”

Nghe vậy hắn lập tức thở phào, nhưng ngay sau đó lại nghe nàng nói:

“Đưa hắn đi làm bạn với đồng bọn đi.”

Chiến Cửu Thành nhướng mày, xách người lên quay đi.

Nam tử kia còn chưa kịp thở xong đã chợt hiểu ra ý nàng.

Nàng không giết hắn, nhưng cũng sẽ không cứu hắn.

Hắn trọng thương, một mình giữa đồng tuyết hoang dã, chẳng phải chỉ trong chốc lát sẽ chảy máu đến chết sao?

“Không… không… ngươi nói không giết…” Lời nói đột ngột đứt đoạn.

Trong lều chỉ còn mùi máu nhàn nhạt. Triêu Tịch đứng đó, tóc đen váy đỏ, lông mày nhíu chặt.

Vân Triệt không biết từ lúc nào cũng lui ra ngoài. Trong lều lại chỉ còn hai người.

Thương Giác bước đến phía sau nàng, giọng lãnh đạm: “Nếu hôm nay tới không phải hai người, mà là nhiều hơn, nàng cũng muốn tự mình xông ra chịu chết sao?!”

Triêu Tịch hoàn hồn từ suy nghĩ, hơi khó hiểu sự châm chích trong lời hắn.

Nàng nhướng mày: “Có thể lặng lẽ tiếp cận lều lớn thì không thể có quá nhiều người…”

Giọng Thương Giác trầm xuống: “Nếu là cao thủ tuyệt đỉnh thì sao?!”

Triêu Tịch cười mỉa: “Chúng ta đã đi ba ngày. Cao thủ tuyệt đỉnh cần gì phải đợi đến giờ mới ra tay?”

Câu nào của hắn cũng bị nàng chặn lại. Khí thế quanh người hắn càng lạnh hơn.

Lời muốn nói đã lên tới môi, nhưng nhìn gương mặt bình tĩnh của nàng lại không sao nói ra được.

Rất lâu sau hắn mới bình tĩnh nói: “Vì sao nàng tự mình đuổi theo? Sao không gọi người?”

Triêu Tịch sững lại, rồi khẽ nâng cằm: “Ta quen hành động một mình.” Nàng nói vô cùng đương nhiên.

Hàm răng Thương Giác siết chặt: “Ta mặc kệ nàng trước kia quen thế nào. Từ khi theo ta, nàng chỉ có thể làm việc theo cách của ta!”

Triêu Tịch mím môi: “Chỉnh lại một chút. Giữa ta và ngươi chỉ là quan hệ hợp tác.”

Đây là lần đầu tiên nàng rạch ròi quan hệ giữa họ.

Thương Giác động môi nhưng không nói được gì. Ánh mắt tối lại trong thoáng chốc, rồi mới bình thản nói: “Ra nàng vẫn biết rõ. Nếu vậy càng không nên tùy ý hành động.”

Ngừng một chút, hắn nói không cho phản bác: “Từ đêm nay, nàng cùng ta một xe!”

Triêu Tịch im lặng một lát rồi nói: “Nếu ngươi thấy như vậy thích hợp, ta không có ý kiến. Chuyện hôm nay đủ chứng minh việc ta về Thục không được hoan nghênh lắm. Cẩn thận chút cũng tốt.”

Nàng quá lý trí. Sự nhượng bộ ấy không mang lại cho Thương Giác nửa phần vui vẻ.

Hắn liếc nhìn mảng độc châm dày đặc kia, ánh mắt lạnh lẽo, tiến lên một bước, giọng hòa hoãn hơn:

“Đêm nay là sơ suất của ta. Việc này nhất định cho nàng một lời giải thích…”

Thái độ của hắn dường như vô cùng công chính, nhưng Triêu Tịch không lĩnh tình.

Nàng lắc đầu: “Ta đã biết ai muốn mạng ta. Chuyện này ngươi không cần để trong lòng.”

Dừng lại một chút, nàng lại nói: “Sau này khi không có người ngoài, chúng ta không cần diễn kịch nữa.”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message