Chương 308: Chỉ cầu Triều Tịch đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 308: Chỉ cầu Triều Tịch.

“Thế nào rồi? Thế nào rồi? Đã đến chưa?!”

Phượng Khâm chăm chăm nhìn về phía cửa điện Sùng Chính, liên tục hỏi đám nội thị bên cạnh đã đến chưa, đã đến chưa. Nội thị đứng hầu là Vương Hưng – đại đồ đệ do Vương Khánh đích thân dạy dỗ, học được bản lĩnh của sư phụ đến bảy tám phần. Nghe vậy, hắn lập tức ân cần bước lên thay trà mới cho Phượng Khâm, trên mặt nở nụ cười cung kính:

“Vương thượng không cần nóng vội, sư phụ đã đích thân đến phủ công chúa rồi, Tam công tử ắt sẽ nhanh chóng vào cung thôi.”

Phượng Khâm nheo mắt, lắc đầu:

“Ta không phải sốt ruột muốn gặp hắn, mà là lo hắn chạm mặt với Yến thế tử thì bất tiện. Đang yên đang lành, sao hắn lại đột nhiên nghĩ đến chuyện cầu thân? Cũng thôi đi, nhưng vì sao lại là cầu thân với Triều Tịch chứ?!”

Tuổi tác của Vương Hưng đương nhiên không thể so với Vương Khánh, địa vị trước mặt Phượng Khâm cũng kém xa, bởi vậy có những lời Vương Khánh nói được, hắn lại không tiện nói. Suy nghĩ một lát, hắn mới cẩn trọng đáp:

“Dao Quang công chúa dù sao cũng danh tiếng lan xa, Tam công tử có ý cầu cưới cũng là điều bình thường. Vương thượng không cần vì vậy mà phiền lòng. Huống chi công chúa đã đính hôn với Yến thế tử trước, Tam công tử dù có thế nào cũng không thể chen ngang lúc này. Nghĩ lại trong cung ta còn mấy vị công chúa, sao Vương thượng không nhân cơ hội này chọn cho các vị ấy một mối phu quân xứng ý? Công chúa nước Thục chúng ta, vị nào bước ra ngoài cũng là nhân tuyển hàng đầu.”

Những lời tâng bốc như vậy, Phượng Khâm đương nhiên nghe rất vừa tai. Nhưng nghĩ kỹ lại, ông lại nhíu mày:

“Vị Tam công tử này năm xưa từng làm con tin ở Thục, cũng coi như lớn lên dưới mắt ta. Nếu ta nhớ không lầm, tính tình hắn cực kỳ cố chấp. Lần này rõ ràng biết Triều Tịch đã đính hôn với Yến thế tử mà vẫn đích thân đến Ba Lăng một chuyến, e là không đơn giản.”

Vương Hưng mím môi, ánh mắt xoay chuyển, lại nói:

“Nếu là người Vương thượng nhìn lớn lên, vậy cũng coi như nửa bề trưởng bối. Đến lúc đó Vương thượng dùng tình dùng lý khuyên bảo, Tam công tử ắt sẽ không làm khó ngài.”

Phượng Khâm thở dài:

“Nếu thật được như vậy thì tốt, ta cũng đỡ khó xử.”

Vương Hưng vội vàng gật đầu. Phượng Khâm lại cười, nhưng thần sắc có chút biến hóa:

“Nếu không có Yến thế tử, vị Tam công tử nước Tấn này cũng không tệ. Xuất thân của hắn ta rõ nhất, với thân phận như vậy, lại từng làm con tin ở Thục nhiều năm, ở Tấn quốc có thể nói là không có chút căn cơ nào. Vậy mà cuối năm ngoái lại áp đảo Nhị công tử nước Tấn một bậc. Ta đoán, giữa năm nay, vị trí Thế tử Tấn quốc chắc chắn là của hắn. Đứa nhỏ ít nói năm xưa, cuối cùng cũng trưởng thành rồi…”

Chuyện năm xưa Vương Hưng cũng nhớ được đôi phần. Hắn là đại đồ đệ của Vương Khánh, tuy không bằng sư phụ nhưng cũng được coi là lão nhân trong cung. Trong ký ức của hắn, vị Tam công tử nước Tấn này đúng là một kẻ trầm mặc như cái hồ lô bị cưa miệng, dù ở riêng hay giữa đám đông cũng hiếm khi mở miệng nói lời nào, hơn nữa còn từng chịu không ít ức hiếp…

Không phải con chính thất, lại bị đưa sang Thục làm con tin từ nhỏ, hoàn cảnh như vậy khiến người ta dễ cho rằng hắn chỉ là một quân cờ bị Tấn quốc vứt bỏ. Cung Thục vương vẫn giữ lễ nghi tối thiểu, nhưng thực sự lại chẳng mấy ai coi hắn là công tử, càng không ai nghĩ hắn có thể quay về Tấn quốc, thậm chí còn trở thành người có danh tiếng cao nhất hiện nay.

Như lời Phượng Khâm, nếu không có gì ngoài ý muốn, hắn sẽ trở thành Thế tử Tấn quốc, tương lai là quốc quân một nước…

Mà đó là quốc quân Tấn quốc, đâu phải công chúa chư hầu nào cũng có thể gả cho một vị quân vương, trở thành vương hậu. Nếu không có Thương Giác, vị Tam công tử này quả thực cũng xứng đáng. Nhưng đã có Thương Giác, thì dù so thế nào, hắn vẫn kém hơn một bậc.

Vương Hưng liếc nhìn thần sắc Phượng Khâm. Ông chờ đợi đầy lo lắng, nhưng như chính ông nói, nỗi lo này không phải vì quá muốn gặp Cơ Vô Cấu, mà phần nhiều là vì Thương Giác.

Chờ mãi không thấy người đến, sắc mặt Phượng Khâm càng lúc càng khó coi:

“Chuyện này là sao? Đã đến Ba Lăng mà không vào cung trước, lại chạy đến phủ công chúa, chẳng phải quá vô lễ sao? Dù là cầu thân, cũng không có chuyện trực tiếp tìm đến nhà cô nương như vậy!”

Vương Hưng cười khổ. Hành sự của vị Tam công tử này quả thực quá phóng túng. E rằng chẳng bao lâu nữa, chuyện hắn đến cầu thân Dao Quang công chúa, lại còn đích thân đến phủ bái phỏng sẽ lan khắp Ba Lăng, thậm chí cả Thục quốc. Như vậy, dù Phượng Khâm có ý muốn gả công chúa khác cho hắn, thì trong lòng những vị công chúa kia cũng sẽ có suy nghĩ riêng.

Suy nghĩ hồi lâu, hắn mới an ủi:

“Vương thượng, có lẽ Tam công tử chỉ đến thăm cố nhân thôi? Dù sao năm xưa công chúa và Tam công tử cũng từng có một khoảng thời gian cùng ở trong cung. Hôn sự giữa công chúa và Yến thế tử đã là chuyện chắc chắn, có lẽ Tam công tử chỉ đến dò hỏi ý tứ của công chúa?”

Phượng Khâm nheo mắt:

“Triều Tịch lúc hai tuổi hắn đã bị đưa đến Thục, sau đó Triều Tịch bốn tuổi đã rời cung. Trong khoảng hai năm ấy, hắn cũng chỉ là đứa trẻ, Triều Tịch càng là tiểu hài, nói gì đến cố nhân? Hắn đột ngột đến như vậy, thật không hợp lẽ. Trừ phi… trừ phi giữa họ còn có giao tình khác…”

Phượng Khâm suy đoán theo lẽ thường, nghĩ vậy rồi lại bật cười lắc đầu:

“Nếu là công tử nước Triệu thì còn có chút căn cứ, nhưng là hắn thì tuyệt không thể. Những năm qua Triều Tịch ở bên ngoài, sao có thể có liên hệ với hắn?”

Vương Hưng không dám suy đoán thêm, chỉ đứng bên chờ đợi. Phượng Khâm vốn còn chưa nguôi giận từ trước, lại thêm chờ đợi sốt ruột, tự nhiên trở nên cáu kỉnh. Nghĩ tới nghĩ lui, ông lại hỏi:

“Lục công tử ở đâu? Hắn cũng coi như quen biết với Tam công tử nước Tấn, đi truyền hắn đến đây, lát nữa còn có thể thay ta tiếp đãi.”

Vương Hưng vội vàng lĩnh mệnh. Vừa ra tới cửa, Phượng Khâm lại gọi:

“Nói ra thì Dung nhi, Chỉ nhi bọn chúng cũng xem như quen biết hắn, đi, gọi tất cả bọn chúng đến. Không thể nào hắn lại nhất định cầu thân với Triều Tịch được.”

Xem ra Phượng Khâm đã quyết định sẽ tác hợp Cơ Vô Cấu với công chúa khác. Vương Hưng hiểu ý, lập tức đi truyền lệnh. Chẳng mấy chốc, Phượng Viên cùng một đám người đã đến, không rõ là vì nghe nói Phượng Khâm nổi giận hay vì biết Tam công tử nước Tấn đến cầu thân.

Mọi người hành lễ xong, Phượng Khâm nhìn một lượt, chợt thấy thiếu gì đó, bỗng nhiên bừng tỉnh:

“Sao không gọi Cửu công chúa tới? Bọn họ đều là quen biết cũ, nay đương nhiên phải gặp mặt trước.”

Vương Hưng thầm mắng mình một tiếng, vội vàng đi truyền lệnh. Trong lòng cũng thấy kỳ quái, trước nay mỗi lần triệu công chúa đến, chưa chắc đã có Cửu công chúa Phượng Niệm Y, thậm chí nhiều khi ngay cả Vương thượng cũng quên mất. Dần dà, đám nội thị cũng mặc nhiên bỏ qua nàng. Vậy mà hôm nay, Phượng Khâm lại chủ động nhớ tới nàng, thậm chí còn có ý gả nàng cho Cơ Vô Cấu?

Phượng Khâm đương nhiên không phải vô cớ nhớ tới Phượng Niệm Y. Nếu không phải hôm nay Triều Tịch bị thương, chọn đến Lâm Ảnh điện xử lý tạm, có lẽ cả đời ông cũng chẳng bước chân vào nơi ấy, càng không nhớ mình còn có một nữ nhi thường bị lãng quên.

Nhưng hôm nay, sau khi đến Lâm Ảnh điện, ông nhìn thấy sự thân cận giữa Triều Tịch và Phượng Niệm Y, thấy sự thanh tĩnh nhã nhặn nơi đó, nên trong lòng mới có thêm vài phần để ý. Nghĩ lại ba nữ nhi từng đi Hoài Âm—một người phát điên, một người hương tiêu ngọc vẫn, chỉ còn nàng trở về…

Khoan đã, vì sao chỉ mình nàng bình yên vô sự?

Ý nghĩ này quá quái dị, đến chính Phượng Khâm cũng giật mình. Ông sao lại mong nữ nhi mình gặp chuyện? Chỉ là… cùng đi còn có Tứ công tử Phượng Ngạn và Thất công tử Phượng Trúc...một người chết thảm, một người bị đày đi Khương Châu, người dẫn đầu Đoàn Lăng Yên bị cấm túc… cả đoàn người như vậy, mà chỉ có nàng vẫn bình yên như chưa từng xảy ra chuyện.

Đây là trùng hợp, hay là…

Phượng Khâm tâm sự nặng nề, thần sắc nghiêm nghị. Trong điện, Phượng Viên và Phượng Niệm Dung nhìn nhau không nói, Phượng Niệm Chỉ và Phượng Niệm Hâm cũng im lặng. Không khí tĩnh mịch đến mức chỉ còn tiếng hô hấp.

Đúng lúc ấy, nơi cửa điện bỗng tối lại.

Phượng Khâm ngẩng đầu, chỉ thấy một bóng người trong bộ cung y lam nhạt, như lan nơi u cốc, chậm rãi bước vào...Phượng Niệm Y.

Nàng bước đi uyển chuyển, cố giữ lễ nghi, nhưng vẫn lộ ra vài phần câu nệ. Đến giữa điện hành lễ xong, Phượng Khâm nhìn nàng một lúc mới cho đứng dậy, khiến nàng càng thêm căng thẳng, âm thầm siết chặt tay áo. Mọi ánh mắt trong điện đều dồn về phía nàng.

Cũng phải...trước nay những dịp náo nhiệt, nàng chưa từng xuất hiện.

Phượng Niệm Hâm càng kinh ngạc rõ rệt. Từ sau yến tiệc tiếp đón Thương Giác, nàng đã lấy cớ bệnh mà tránh mặt nhiều ngày. Hôm nay nếu không bị triệu, e còn tiếp tục ẩn mình. Không ngờ ngay cả Phượng Niệm Y cũng bị gọi đến...ý của phụ vương là gì?

Phượng Khâm ho nhẹ một tiếng, cuối cùng lên tiếng:

“Các ngươi đều biết Tam công tử nước Tấn đã đến Ba Lăng. Tuy hắn còn chưa vào cung, nhưng mục đích thì đã rõ.”

Ông dừng lại, ánh mắt quét qua bốn nữ nhi trước mặt:

“Hắn đến cầu thân, mà các ngươi, đều đã đến tuổi xuất giá.”

Phượng Viên khẽ nhướng mày. Những người khác đều cúi đầu, lộ vẻ e thẹn. Chỉ có Phượng Niệm Hâm, sau thoáng ngượng ngùng liền nhớ tới lời nghe được trên đường, bỗng ngẩng đầu hỏi:

“Nhưng phụ vương, Tam công tử nước Tấn chẳng phải là đến cầu thân Dao Quang công chúa sao?”

Phượng Khâm nghe vậy, cười như không cười:

“Dao Quang công chúa đã đính hôn, đối tượng cầu thân của hắn chỉ có thể là người khác.”

Vừa dứt lời, ngoài cửa điện vang lên tiếng bước chân dồn dập. Mọi người giật mình quay đầu, chỉ thấy một nam tử áo đen sải bước tiến vào.

Giọng hắn lạnh như băng:

“Cơ Vô Cấu… chỉ cầu Phượng Triều Tịch!”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message