Chương 299: Lưỡi đao điên loạn đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 299: Lưỡi đao điên loạn.

Khi bước lên hành lang cầu, trên mặt Phượng Diệp còn mang theo nụ cười đắc ý vì trả đũa thành công. Nhưng đến lúc xuống cầu, khuôn mặt hắn lại căng cứng, bước chân cứng đờ, bàn tay bị Triều Tịch nắm cũng rịn đầy mồ hôi. Trái lại, từ đầu đến cuối Triều Tịch vẫn giữ vẻ bình thản, ánh mắt nhìn hắn còn dịu dàng vô cùng. Thế nhưng chẳng hiểu sao, nàng càng ôn hòa, hắn lại càng thấy rợn trong lòng.

“Ngươi vẫn chưa nói rõ, câu vừa rồi rốt cuộc có ý gì…”

Vừa xuống cầu, Phượng Diệp kéo tay Triều Tịch lại, không cho nàng đi tiếp, truy hỏi thêm một câu. Triều Tịch cong môi nhìn hắn:

“Ý của câu đó… chính là ý mà ngươi đang nghĩ. Ngươi nói xem ta có ý gì?”

Nàng nói nửa thật nửa giả, rồi lại kéo hắn đi về phía điện Sùng Chính. Vừa rồi đã trì hoãn một lúc, không biết Thương Giác và Phượng Khâm đã đánh được mấy ván cờ. Nghĩ rằng những lời cần nói hẳn cũng đã nói xong, bước chân nàng không khỏi chậm lại, nếu còn chưa xong, nàng xuất hiện muộn một chút cũng không sao.

Phượng Diệp bị câu trả lời mơ hồ ấy làm cho mù mịt, lại kéo nàng lại lần nữa. Hắn nhìn quanh, nơi này gần một khu hoa viên, ngoài mấy thị vệ tuần tra xa xa thì không có ai. Lại liếc Vân Triệt một cái, hắn hạ giọng:

“Ngươi có phải đã nhìn thấy gì không? Rốt cuộc ngươi biết cái gì?! Ngươi định làm gì?”

Đứa bé nghiêm mặt, trông vừa căng thẳng lại có phần buồn cười…

Triều Tịch chớp mắt:

“Ngươi không cần lo. Nếu ta muốn làm gì, hôm nay ở Chiêu Nhân cung đã làm rồi.”

Phượng Diệp giật mình, nhìn nàng một hồi mới cắn răng:

“Ta không thích người đàn bà đó, ngươi cũng không thích. Kẻ thù của kẻ thù là bạn, vậy chúng ta là bạn. Ngươi sẽ không giúp người khác.”

Giọng hắn quả quyết, nhưng lại giống như tự trấn an mình. Triều Tịch lại phối hợp gật đầu:

“Kẻ thù của kẻ thù là bạn—câu này thú vị đấy. Nếu ngươi đã nói vậy, thì coi như đúng đi.”

Nói qua nói lại vẫn không có câu trả lời rõ ràng. Phượng Diệp nhìn sắc mặt nàng, cũng biết khó mà ép ra lời thật, chỉ đành nghiến răng, mặt nhỏ nhíu chặt. Triều Tịch lắc đầu, không định dây dưa nữa, kéo hắn tiếp tục đi.

Nhưng vừa bước một bước, phía sau cách đó không xa bỗng truyền đến tiếng nói chuyện, hơn nữa còn rất quen. Phượng Diệp lập tức kéo nàng lại:

“Là Phượng Niệm Chỉ! Không chỉ có mình nàng. Đi, chúng ta nghe xem họ nói gì, cẩn thận đừng để bị phát hiện!”

Hắn vội vàng kéo Triều Tịch núp sau bức tường hoa chạm rỗng trước mặt. Bên kia tường là một hoa viên, đình đài lầu các xen kẽ. Hai người đang đứng trong một đình cao, gần bức tường nhưng không nhìn thấy phía sau, còn Phượng Diệp thì rõ ràng rất quen thuộc địa hình này, hẳn thường xuyên trốn ở đây nghe lén.

Vừa đứng yên, giọng nói bên kia đã truyền sang...

“Lục ca, huynh thật sự để ý lời Thập Tam nói sao?”

Triều Tịch và Phượng Diệp liếc nhau. Phượng Niệm Chỉ lại đang ở cùng Phượng Viên?

“Cái gì mà đích xuất? Phượng Triều Mộ đã mất tích nhiều năm như vậy, trong Thục quốc còn mấy người nhớ đến hắn? Đừng nói là hắn, ngay cả Dao Quang công chúa cũng chỉ vì liên hôn với Yến quốc mới được phong vị. Huynh còn lo cái gì?”

Phượng Niệm Chỉ hừ nhẹ:

“Theo ta, Phượng Triều Mộ mất tích bao năm, chỉ sợ đã sớm… Bao năm nay phụ vương cũng phái người tìm, nội cung… nội cung cũng có người tìm, nhưng đều không có tin tức. Không phải quá rõ rồi sao? Bao nhiêu người tìm không thấy, nhất định là hắn đã chết từ lâu! Lục ca sao lại coi một người chết là đối thủ?”

Sắc mặt Triều Tịch lập tức lạnh xuống. Phượng Diệp liếc nàng, thần sắc cũng trầm lại.

“Được rồi, dù sao hắn cũng là huynh trưởng, nói vậy không hay.”

Một giọng nữ dịu dàng khác vang lên, là Phượng Niệm Dung.

Phượng Niệm Chỉ hừ một tiếng: “Ta cũng chẳng nhớ nổi hắn trông ra sao…”

Nói đến đây, nàng bỗng bật cười châm biếm: “À quên, họ là song sinh. Chắc hắn giống hệt Dao Quang công chúa. Ngay cả chúng ta còn không nhớ, người ngoài càng không nhớ.”

“Nhưng phụ vương sẽ không quên.” Cuối cùng Phượng Viên lên tiếng, giọng trầm xuống, “Dao Quang công chúa trở về, phụ vương càng không quên. Lần này lập thế tử, phụ vương chưa tỏ thái độ đã nói lên nhiều điều.”

Không khí chợt lặng. Phượng Niệm Dung tiến lên:

“Lục ca không cần lo. Trong các huynh đệ, chỉ có huynh từ nhỏ đã thông minh, được phụ vương yêu thích nhất. Còn ai thích hợp hơn huynh? Việc lập thế tử là đại sự, phụ vương thận trọng cũng là lẽ thường. Huynh chỉ cần giữ vững, sớm muộn gì cũng là thế tử Thục quốc.”

Phượng Niệm Chỉ cũng nói theo: “Đúng vậy, lục ca sớm muộn cũng là thế tử!”

Phượng Viên cười nhẹ: “Được rồi, không cần căng thẳng như vậy. Phụ vương tự có suy tính. Hiện giờ phụ vương đang ở cùng Thương thế tử, hẳn cũng đang nói chuyện này, vài ngày nữa sẽ có kết quả.”

Phượng Niệm Chỉ nhướng mày: “Thương thế tử… lời của hắn sẽ không ảnh hưởng đến phụ vương chứ?”

Phượng Viên và Phượng Niệm Dung nhìn nhau, đều không nói gì, người khác có thể không, nhưng Thương Giác thì rất có khả năng.

Phượng Niệm Chỉ thấy vậy liền hiểu, nghĩ đến địa vị của Thương Giác, lại nhớ đến Triều Tịch vừa rời đi, ánh mắt không khỏi lóe lên vẻ không cam lòng:

“Đáng tiếc… Thương thế tử là trợ lực tốt nhất của Thục quốc, nhưng lại cưới Dao Quang công chúa. Nàng rời cung nhiều năm, chưa chắc không oán hận phụ vương. Để người như vậy gả cho Thương thế tử, không biết là phúc hay họa với Thục quốc.”

Ý tứ ám chỉ đã rất rõ. Phượng Viên nhíu mày, Phượng Niệm Dung thì lắc đầu:

“Chuyện đã đến nước này, thái độ của Thương thế tử cũng rõ ràng, chúng ta còn làm được gì?”

Phượng Niệm Chỉ che miệng cười, giả vờ vuốt tay áo:

“Nhưng… ta thấy Thập tỷ tỷ mới là người thích hợp làm thế tử phi…”

Phượng Niệm Dung nheo mắt, đang định nói thì phía sau bỗng vang lên tiếng hỗn loạn, có cả tiếng hét của nữ nhân.

Không chỉ ba người họ giật mình, mà Triều Tịch và Phượng Diệp đứng sau tường cũng kinh ngạc. Phượng Diệp nheo mắt, Triều Tịch lắng nghe, nhíu mày:

“Hình như là…”

Chưa nói xong, tiếng gọi đã vang lên...

“Tam công chúa! Tam công chúa đừng chạy!”

“Mau! Mau chặn Tam công chúa lại!”

“Công chúa điện hạ, chờ nô tỳ!”

Tam công chúa?!

Triều Tịch và Phượng Diệp nhìn nhau, đó chắc chắn là Phượng Niệm Thanh!

Nàng từ Hoài Âm trở về đã phát điên, bị giam trong Dục Tú cung, sao lại chạy ra ngoài?!

Vân Triệt phía sau khẽ nói: “Chúng ta phải ra ngoài!”

Ba người nhìn qua lỗ tường, đám cung nhân đang chạy về phía này. Nếu còn trốn sẽ bị phát hiện.

Triều Tịch nhìn Phượng Diệp. Hắn lập tức kéo nàng vòng sang phía bên kia, men theo hành lang cầu, rất nhanh đã đi vòng ra phía trước!

Vừa xuất hiện, ba người trong đình liền phát hiện. Nhưng vì Triều Tịch đi từ phía sau tới, nên không gây nghi ngờ.

Phượng Diệp tỏ vẻ ngạc nhiên:

“Lục ca, các huynh sao ở đây? Ta với Nhị tỷ đi dạo một vòng, không ngờ lại gặp. Còn tưởng các huynh dùng bữa ở chỗ Vương hậu.”

Nhưng Phượng Viên không có tâm trạng đáp lời. Ánh mắt hắn dán chặt vào bóng người đang chạy loạn trên cung đạo

Tam công chúa Phượng Niệm Thanh!

Nàng mặc cung phục xanh lục, vốn tinh mỹ, giờ lại nhăn nhúm tả tơi. Tóc tai rối loạn, đâu còn vẻ thanh cao ngày trước. Nếu không có đám cung nhân phía sau đuổi theo, ai dám tin đây là Tam công chúa từng nổi danh ngang với Phượng Niệm Dung?!

“Công chúa điện hạ...!”

Phượng Niệm Thanh chạy cực nhanh, cung nhân nhất thời không đuổi kịp. Phượng Viên lập tức ra lệnh:

“Mau chặn Tam công chúa, đừng để nàng bị thương!”

Thị vệ lập tức bao vây. Phượng Niệm Thanh hai tay nắm chặt tay áo, mắt đỏ ngầu nhìn quanh...vừa sợ hãi, vừa tuyệt vọng muốn thoát.

Khi đám người vây đến, ánh mắt nàng đảo quanh,,,đến khi nhìn thấy Triều Tịch, đột nhiên tràn đầy kinh hoàng!

Nàng ôm đầu hét lớn, lùi lại như điên... “Đừng giết ta! Đừng giết ta!!”

Cung nhân xông lên định bắt giữ. Trong cơn hoảng loạn, nàng bỗng rút ra một con dao găm sáng loáng, vung loạn xạ, ép lùi tất cả!

Rồi ánh mắt nàng lại dán chặt vào Triều Tịch...trở nên âm độc...

“Là ngươi… chính là ngươi…!”

Nàng lao tới! Mọi người hoảng hốt. Triều Tịch đẩy Phượng Diệp ra sau, thị vệ và cung nhân đồng loạt xông lên ngăn cản.

Ngay trước mặt Triều Tịch, cách chỉ hai thước, Phượng Niệm Thanh bị chặn lại...lúc thì điên cuồng, lúc lại sợ hãi, không thể chạm đến nàng.

Đám người dồn lại tranh đoạt con dao. Trong lúc hỗn loạn...

Ngay khoảnh khắc thị vệ vừa tản ra...

Con dao trong tay Phượng Niệm Thanh như có mắt, lao thẳng về phía Triều Tịch!

Nàng thoát khỏi sự khống chế, như bị một lực cực mạnh phía sau đẩy tới...

Một luồng hàn quang lóe lên... Mùi máu lập tức lan ra!

Đám đông đang hỗn loạn bỗng sững lại.

Một lúc sau mới nghe Phượng Diệp thét lên...

“Nhị tỷ! Tỷ bị thương rồi!”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message