hoặc
Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 290: Trẻ con nói năng không kiêng dè.
Tờ để báo chỉ vỏn vẹn hai mươi chữ. Nhưng nếu Trụy Nhi đã mang tới, hiển nhiên biết nhiều hơn thế. Quả nhiên, nàng nghiêm giọng:
“Người đề xuất là Thái sử lệnh phụ trách tế lễ. Người này tuy chỉ là quan lễ, nhưng là nguyên lão ba triều, rất được triều thần kính trọng. Bình thường ông ta hầu như không phát biểu trên triều. Lần này không biết vì sao đột nhiên nhắc đến chuyện của Thất công tử, rồi nói nếu phong địa của Thất công tử đã định, mà hai vị công tử khác đều đã trưởng thành, Thập Tam công tử cũng rất ngoan ngoãn, vậy có thể cân nhắc lập thế tử hay không.”
“Một lời dậy sóng ngàn tầng, buổi triều sáng nay đều xoay quanh việc này.”
Ngừng một chút, Trụy Nhi nói tiếp: “Về phản ứng của triều thần, có ba phần mười người lập tức đề cử Lục công tử là người thích hợp nhất. Những người khác chưa tỏ thái độ, nhưng nô tỳ đoán trên bàn ngự của Thục vương giờ này chắc đã chất đầy tấu chương, nội cung cũng vì việc này mà gió thổi cỏ lay. Vì thế công chúa tốt nhất hôm nay đừng vào cung.”
Trụy Nhi biết nhiều hơn dự đoán của Triều Tịch, nàng hài lòng gật đầu, khép lại tờ để báo.
“Được, vậy hôm nay ở lại phủ.”
Triều Tịch đứng dậy đi đến bên cửa sổ, đẩy cửa ra, thấy ngoài kia cây anh đào nở rực rỡ. Im lặng một lát, nàng nói:
“Tiếp tục theo dõi động tĩnh trong triều. Còn vị Thái sử lệnh kia, đi tra lai lịch cho ta. Việc lập thế tử hệ trọng như vậy, không phải chưa từng có người nghĩ tới, nhưng dám đề xuất thì chỉ có ông ta. Mà lại chọn đúng lúc này, giống như giúp chúng ta một tay… ta luôn cảm thấy có gì đó không ổn.”
Trụy Nhi nhíu mày: “Vị này vốn phụ trách lễ pháp, việc cân nhắc người kế thừa hoàng thất cũng hợp lý. Hơn nữa Thất công tử là người đầu tiên được định phong địa, ông ta nói vậy cũng không lạ.”
Lời Trụy Nhi có lý, ban đầu Triều Tịch cũng nghĩ vậy. Nhưng nghĩ kỹ lại, nàng lại thấy không đúng.
Một người đã giữ thái độ trung dung nhiều năm, sẽ không dễ dàng tự đặt mình vào vòng xoáy chính trị, lại còn là chuyện lập thế tử.
Triều Tịch chưa bao giờ tin vào cái gọi là “trùng hợp may mắn”.
Bề ngoài nhìn như có người vô can giúp nàng một tay, nhưng nếu đã thấy không ổn, nàng nhất định phải tra rõ phía sau có ẩn tình gì.
Trụy Nhi không dám phản bác, thấy nàng đã quyết cũng chỉ đành gật đầu.
Nàng vừa định lui ra, Triều Tịch bỗng nhíu mày quay lại: “Tin hôm nay từ đâu mà có?”
Sắc mặt Trụy Nhi khẽ biến. Triều Tịch lập tức nheo mắt: “Ừm?”
Tử Tầm đứng bên cũng tò mò nhìn, rồi bỗng hiểu ra, cười: “Chắc là thế tử điện hạ sai người đưa tới đúng không? Có phải không?”
Trụy Nhi lén nhìn Triều Tịch, gật đầu: “Là điện hạ sáng nay sai người đưa…”
Nói xong lại cúi đầu, vẻ như phạm lỗi.
Triều Tịch nhìn Trụy Nhi, lại nhìn Tử Tầm, vẻ mặt càng thêm kỳ lạ. Trụy Nhi tưởng nàng nổi giận, càng cúi thấp đầu.
Triều Tịch nhìn hai người một lúc lâu, thở dài: “ Tử Tầm một lòng hướng về hắn thì thôi, sao đến ngươi cũng vậy… Nếu là hắn đưa tin, vì sao lúc nãy không nói?”
Trụy Nhi vẫn cúi đầu, nhỏ giọng: “Vì Vân Triệt nói… thế tử điện hạ dặn không được nói cho người biết…”
Triều Tịch nheo mắt: “Ngươi có biết ai mới là chủ tử của mình không?”
Trụy Nhi lập tức ngẩng đầu, rồi quỳ sụp xuống: “Đương nhiên là người!”
Triều Tịch nhíu chặt mày. Trụy Nhi do dự một lát rồi nói:
“Nhưng nô tỳ nghĩ… thế tử điện hạ là vì tốt cho chủ tử, nên mới nghe theo… nô tỳ biết sai rồi…”
Tử Tầm cũng quỳ xuống theo, nhỏ giọng: “Công chúa điện hạ khai ân…”
Triều Tịch nhìn Tử Tầm, rồi nhìn Trụy Nhi, thần sắc phức tạp thoáng qua, cuối cùng chỉ phất tay, quay người đi.
Ngay cả những người thân cận nhất bên cạnh nàng… cũng cho rằng hắn đối với nàng là tốt sao?......
....Ở Chiêu Nhân cung
“Thưa mẫu hậu, chuyện trên triều sáng nay người đã biết chưa?”
Lục công tử Phượng Viên vội vã bước vào Chiêu Nhân cung. Gương mặt vốn trầm ổn điềm tĩnh nay lại lộ ra vài phần kích động khó kìm. Đoạn Cẩm Y từ chiếc tháp thấp sau màn lụa ngẩng đầu lên, khẽ nhíu mày: “Tất cả lui xuống!”
Chu Sa hiểu ý, một ánh mắt đã khiến toàn bộ cung nô trong điện lui ra ngoài.
Phượng Viên cũng không hành lễ, vén màn bước tới bên cạnh Đoạn Cẩm Y, vội vàng nói: “Mẫu hậu, trên triều sáng nay có người đề nghị lập thế tử rồi! Cuối cùng cũng có người nhắc đến!”
Đoạn Cẩm Y nhíu mày càng chặt, ngồi thẳng dậy, liếc Chu Sa một cái. Chu Sa lập tức hiểu ý, dọn một chiếc tọa tháp đến trước giường thấp. Phượng Viên vén vạt áo ngồi xuống, Đoạn Cẩm Y chỉnh lại dung nghi rồi mới nghiêm giọng nhìn hắn:
“Viên nhi, con vốn trầm ổn, phụ vương con thích nhất điểm này. Sao hôm nay lại nông nổi như vậy?”
Phượng Viên khẽ cong môi, trong mắt tràn đầy hưng phấn: “Nhưng mẫu hậu, nơi này là Chiêu Nhân cung mà!”
Đoạn Cẩm Y lắc đầu, lại liếc Chu Sa. Chu Sa gật đầu, lặng lẽ lui ra canh giữ ngoài cửa điện. Phượng Viên nhìn theo bóng nàng, vẻ hưng phấn mới hơi giảm, rồi cau mày:
“Mẫu hậu, có chuyện gì sao?”
Đoạn Cẩm Y nhíu mày: “Chiêu Nhân cung không an toàn như con tưởng.”
Trong mắt Phượng Viên hiện lên vài phần nghi hoặc. Đoạn Cẩm Y nói tiếp: “Con không nhận ra trong cung thiếu mất một người sao?”
Phượng Viên ngày nào cũng đến thỉnh an, đương nhiên quen thuộc người bên cạnh Đoạn Cẩm Y. Nhưng chính vì quen, hắn lại không để ý hôm nay có ai đang hầu hạ. Nghe vậy, hắn suy nghĩ một lát rồi nhíu mày:
“Nói ra thì… đã hai ngày không thấy Từ Đức. Mẫu hậu nói là hắn?”
Từ Đức là tổng quản ngoại vụ của Chiêu Nhân cung. Tuy không trực tiếp hầu hạ trong nội điện nhưng rất biết cách đối nhân xử thế. Trước kia mỗi lần Phượng Viên tới đều thấy hắn cúi mình chào ở cửa điện, nhưng hai ngày nay quả thật không thấy đâu. Chẳng lẽ hắn xảy ra chuyện?
Sắc mặt Đoạn Cẩm Y đã trở nên khó coi.
“Hắn mất tích rồi. Một người đang yên đang lành, trong cung mà lại biến mất không dấu vết!”
Sắc mặt Phượng Viên biến đổi. Hắn biết rõ Từ Đức quan trọng thế nào đối với Đoạn Cẩm Y.
“Chuyện gì vậy? Sao lại vô cớ mất tích?!”
Đoạn Cẩm Y nheo mắt, trên gương mặt đoan trang ung dung lộ ra vài phần lạnh lẽo:
“Người cuối cùng thấy hắn nói hắn một mình đi về phía nội phủ. Không ai biết hắn đi làm gì, cũng không ai biết hắn đi đâu. Ta đã cho người tìm cả công khai lẫn bí mật, nhưng không tìm thấy. Vương cung tuy lớn, nơi ẩn thân tuy nhiều, nhưng nếu một người không cố ý trốn, thế nào cũng sẽ để lại dấu vết. Nhưng lần này… hắn như bốc hơi khỏi nhân gian.”
Thần sắc Phượng Viên cũng trầm xuống: “Theo mẫu hậu thấy…”
Đoạn Cẩm Y vô thức siết chặt tay áo:
“Từ Đức theo ta mấy chục năm, là người của Đoạn thị, trung thành nhất với Đoạn thị. Ta vốn không nghi ngờ phẩm hạnh của hắn, nhưng lần này quá đột ngột, quá quái dị… Ta không thể không nghĩ nhiều. Hắn biết quá nhiều chuyện, khó tránh bị kẻ khác nhắm tới mà lợi dụng…”
Tim Phượng Viên khẽ giật: “Mẫu hậu, nếu thật như vậy, chẳng phải Đoạn thị sẽ gặp đại họa…”
Đoạn Cẩm Y lập tức nhíu mày: “Nói linh tinh gì vậy! Đoạn thị trung thành với Thục quốc, sao có thể gặp đại họa!”
Phượng Viên ánh mắt lóe lên, biết mình lỡ lời, vội ho khẽ một tiếng. Đoạn Cẩm Y hít sâu rồi nói tiếp:
“Nếu thật như vậy thì đúng là phiền toái. Ta cũng không mong hắn phản bội Đoạn thị. Với địa vị hiện tại, hắn cũng không thể dễ dàng rời khỏi sự nâng đỡ của Đoạn thị. Nhưng nếu nói hắn vì nguyên nhân khác thì ta lại không tin. Trong cung, quyền lực của hắn chỉ đứng sau Vương Khánh, chẳng lẽ có người muốn hại hắn? Mà dù có, cũng không thể không để lại dấu vết…”
Nghe giọng nàng càng lúc càng trầm, Phượng Viên cũng ngây ra:
“Vậy… trong cung đã có người dám động vào Chiêu Nhân cung? Mẫu hậu có nghi ngờ ai không? Con lập tức phái người điều tra!”
Đoạn Cẩm Y vội xua tay: “Không cần. Hiện tại phía con tuyệt đối không được xảy ra sai sót!”
Câu nói này kéo đề tài trở lại điều Phượng Viên quan tâm nhất. Mắt hắn sáng lên: “Mẫu hậu…”
Đoạn Cẩm Y vỗ nhẹ lên vai hắn, trấn an: “Viên nhi, ta biết con đã chờ ngày này rất lâu. Nhưng càng là lúc này, con càng phải bình tĩnh. Chỉ có như vậy, vị trí thế tử mới thực sự thuộc về con.”
Phượng Viên nhíu mày: “Ý mẫu hậu là gì? Sáng nay đã có ba phần mười triều thần liên danh xin phụ vương lập con làm thế tử. Sau đó chắc chắn sẽ còn nhiều người nữa. Lẽ nào vị trí này còn có thể rơi vào tay người khác?”
Hắn dừng lại, rồi nói tiếp: “Thất đệ đã bị định đi Khương Châu, Bát đệ không có thế lực tông tộc, không thể lên vị. Vậy còn ai tranh với con? Huống hồ từ nhỏ người đã nói, vị trí thế tử nhất định là của con!”