Chương 278: Cơn giận của Triêu Tịch đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 278: Cơn giận của Triêu Tịch.

Đường cung dài hun hút, chỉ có tiếng bánh xe lăn kẽo kẹt vang vọng.

Trong xe ngựa, Triêu Tịch chăm chú nhìn Thương Giác, nhìn đến khi hắn không nhịn được bật cười khẽ, “Muốn nói gì thì nói đi, cứ nhìn ta mãi, ta đâu biết nàng muốn hỏi gì…”

Triêu Tịch quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, vẫn mím môi không nói.

Thương Giác khẽ nhíu mày, bất đắc dĩ lắc đầu. Xe ngựa vừa đến cổng cung, xuyên qua cổng thành tối đen liền ra khỏi cung. Đợi ra ngoài rồi, hắn mới nhìn nàng, giọng trầm xuống, “Tịch Tịch, từ khi về Ba Lăng, nàng càng ngày càng ít nói.”

Triêu Tịch nhíu mày, vẫn nhìn ra ngoài. Ánh mắt Thương Giác hơi nheo lại, “Từ Hoài Âm trở về Ba Lăng, gặp lại càng nhiều người quen cũ, nàng càng không muốn nói với ta về suy nghĩ và dự định của mình. Như vậy, ta giúp nàng thế nào?”

Hàng mày khẽ động, trong mắt Triêu Tịch lóe lên tia sáng, nhưng vẫn không lên tiếng. Giờ Ngọ vừa qua, phố xá Ba Lăng đông đúc náo nhiệt, âm thanh ồn ào xuyên qua vách xe, nhưng không xua tan được sự trầm lặng trong xe.

Thương Giác thở dài, nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, “Vừa rồi Thục Vương hỏi ta chuyện Thất công tử và Tứ công tử, nếu là ta sẽ xử trí thế nào. Ta nói, nếu là ta, tất sẽ đày Thất công tử về đất phong, như vậy mới có thể dẹp yên mọi rắc rối.”

Rõ là mùa xuân, lại là chính ngọ, nhưng tay Triêu Tịch vẫn lạnh như băng. Thương Giác nắm tay nàng sưởi ấm. Nàng khẽ động nhưng không giãy ra, cuối cùng quay đầu lại, “Đày ra đất phong? Cái chết của Tứ công tử, trong mắt họ chỉ là tai nạn. Nếu không có người trong triều nhân cơ hội đàn hặc, e rằng Thất công tử vẫn bình an vô sự. Nay bị đày đi, chẳng khác nào lưu đày giáng chức. Vu thị e là không chịu, bà ta lại có Đoàn Cẩm Y giúp đỡ, chuyện này chưa chắc suôn sẻ.”

Thương Giác cười, “Ta nói với Thục Vương, nếu ông có ý lập Thất công tử làm thế tử thì khác, còn nếu không, sớm muộn gì hắn cũng phải đến đất phong của mình. Ở lại Ba Lăng chỉ khiến hắn lún sâu hơn. So với Vu thị, người ông nên kiêng dè hơn là Tôn thị. Hơn nữa, Vu thị đứng về phía Đoàn thị là điều ai cũng thấy.”

Ánh mắt Triêu Tịch lóe sáng, “Ông ta thật sự bắt đầu kiêng dè Đoàn thị rồi.”

Thương Giác trầm giọng, “Nàng bị bắt cóc, ông ta đương nhiên nghi ngờ Đoàn thị. Huống chi nàng sắp gả sang Yên quốc, ông ta không muốn nàng xảy ra chuyện. Quan trọng hơn là sau chuyện của nàng, triều đình náo động, Đoàn thị bị đàn hặc, nhưng quần thần lại đồng loạt đứng về phía bà ta. Nếu như vậy mà còn không tỉnh táo, thì ngôi vương bao năm qua của ông ta coi như uổng.”

Triêu Tịch khẽ nhướn mày, không tỏ ý kiến.

Thương Giác cười nhẹ, bóp đầu ngón tay nàng, “Nước vốn đã đục.”

Nước đã đục, nàng chỉ cần khẽ khuấy, sẽ càng đục hơn.

“Thực ra…” Triêu Tịch như nghĩ đến điều gì, đột nhiên nói, “Thực ra ông ta không hẳn quá để tâm việc ta xảy ra chuyện. Công chúa Thục quốc nhiều như vậy, nếu ta gặp chuyện, vẫn có người khác có thể liên hôn với Yên quốc…”

Giọng nàng bình thản. Thương Giác khẽ nhíu mày suy nghĩ, rồi gật đầu, “Cũng có lý. Công chúa Thục quốc đều chưa xuất giá, ngoài nàng còn bốn người, đặc biệt… còn có một người dung mạo giống nàng. Vị Thập công chúa ấy ở Thục quốc rất có danh tiếng, làm mẫu nghi một nước cũng không tồi.”

Gặp Phượng Niệm Dung, hắn tuy không biểu lộ, nhưng trong lòng lại hiểu rõ.

Sắc mặt Triêu Tịch thoáng trầm xuống. Thương Giác muốn nhìn rõ cảm xúc của nàng, nhưng nàng đã nhanh chóng cụp mắt, khóe môi cong lên, “Thế tử phu nhân của Yên quốc cao quý như vậy, mà với Thục quốc, người thích hợp nhất quả thật chưa chắc là ta. Dù ta không gặp chuyện mà đã định hôn với chàng, vẫn còn một vấn đề khiến Thục Vương phải cân nhắc...”

Thương Giác nhìn nàng, nàng cũng ngẩng đầu, bình tĩnh nói ra hai chữ: “Mỹ thiếp.”

Đại Ân thực hành chế độ tặng thiếp theo hôn, càng là vương tộc càng coi trọng. Nếu người gả cũng là vương tộc, thì thiếp tặng có thể là công chúa. Nếu Triêu Tịch gả cho người vô danh, có lẽ chẳng ai muốn làm thiếp, tùy tiện chọn một nữ tử trong tông thất là được. Nhưng nàng gả cho Thương Giác, người quyền thế ngập trời, lui có thể kế vị, tiến có thể chinh chiến. Các công chúa, ai không muốn người phu quân như vậy?

Thương Giác nghe vậy không bất ngờ, chỉ như chợt nhớ ra, “Nàng không nói ta còn quên. Dù sao ta cũng là người kế vị Yên quốc, Thục Vương chắc chắn sẽ cho một công chúa theo hầu. Trong bốn vị công chúa kia, nàng thích ai? Nếu nàng thích, cứ nói, ta mở lời với Yên Vương, chắc chắn sẽ đồng ý.”

Triêu Tịch nhìn hắn, hắn mỉm cười, “Có lẽ nàng sẽ thích Cửu công chúa.”

Một lúc sau, Triêu Tịch hỏi, “Phượng Niệm Y, chàng thấy nàng ấy thế nào?”

Thương Giác suy nghĩ rồi gật đầu, “Yên tĩnh, ngoan ngoãn.”

Triêu Tịch khẽ mím môi, rồi nở nụ cười nhẹ, “Được, ta biết rồi.”

Thương Giác vẫn cười, thấy tay nàng đã ấm lên liền buông ra, định nắm tay kia của nàng, nhưng nàng khẽ rút tay lại, rất nhẹ, nhưng rõ ràng là không muốn hắn chạm vào.

Thương Giác thở dài, “Tay nàng lúc nào cũng lạnh như vậy, chi bằng để Đường Thuật ở lại phủ công chúa.”

Triêu Tịch thản nhiên, “Đường Thuật là người của điện hạ, như vậy e không tiện.”

Thương Giác nhìn nàng, cuối cùng chỉ cười lắc đầu, không nói thêm.

Trong xe lại rơi vào im lặng.

Một lúc sau, hắn chuyển sang chuyện chính, “Lạc thị đã bị phế, Hoài Âm không còn chủ. Nhưng Hạo Kinh vẫn chưa ban lệnh phân phong mới, e là không muốn giao Hoài Âm cho Thục quốc. Nếu mất Hoài Âm, Thục Vương sẽ tụt xuống cuối trong năm đại chư hầu.”

Triêu Tịch nhíu mày, “Hạo Kinh không còn khoan dung như trước. Vấn đề Hoài Âm chỉ là mở đầu. Không chỉ Thục quốc, mười hai chư hầu đều nên cảnh giác. Dù sao U Đế cũng không giống các đời trước.”

Thương Giác bật cười. Triêu Tịch nhìn hắn, không hiểu vì sao hắn cười.

Hắn ho nhẹ, “Lạc thị mất, được lợi lại là Ly quốc. Xem ra ta nên sớm thân thiết với Quân Liệt.”

Triêu Tịch khó hiểu, “Chàng đã có Thần Binh Phổ, còn cần dựa vào Ly quốc?”

Thương Giác đáp, “Thần Binh Phổ tuy tốt, nhưng nghiên cứu cần thời gian. Yên quốc phía bắc nhiều năm giao chiến với Xi Linh, năm ngoái lại đại chiến với Triệu Tấn, kho quân khí đã trống rỗng. Nếu không thân với Ly quốc, e không trụ được lâu.”

Giọng hắn bình thản, nhưng Triêu Tịch lại nghe ra mùi máu tanh. Hai trận chiến lớn, dù thắng cũng tổn hao nặng. Nàng gật đầu, không nói thêm.

Một lát sau, hắn lại nói, “Nghe nói Quân Liệt chưa thành hôn.”

Triêu Tịch nhướn mày, “Ý của Thế tử là…”

Thương Giác cười, “Giữa hai nước, không gì vững chắc bằng liên hôn.”

Triêu Tịch hiểu, nhưng vẫn chần chừ, “Ly quốc ở xa, hơn nữa Yên quốc không có công chúa thích hợp.”

Thương Giác bật cười, “Nàng tưởng ta nói Yên quốc?”

Triêu Tịch sững lại, rồi hiểu ra, “Chàng nói Thục quốc.”

Thấy ánh mắt hắn mang ý tán thưởng, nàng nói tiếp, “Nhưng Thục quốc và Ly quốc không thể chiến tranh.”

Thương Giác lắc đầu, “Đây chỉ là phòng xa. Hơn nữa, thân càng thêm thân mới vững. Không chỉ Ly quốc, các nước khác cũng có thể. Công chúa gả trong nước thì chẳng có ích gì về chính trị…”

Triêu Tịch mím môi, “Nhưng Thục quốc hiện chỉ có bốn công chúa có thể xuất giá.”

Bốn người, nếu đều dùng để liên hôn thì vẫn không đủ, chưa kể còn chế độ mỹ thiếp…

Thương Giác nhìn thấu suy nghĩ của nàng, thở dài, “Ta quên mất, trong bốn người có thể có người sẽ làm thiếp của ta. Vậy xem Thục Vương sắp xếp thế nào…”

Triêu Tịch im lặng, không biết nên phản ứng ra sao trước vẻ ôn hòa như thường của hắn.

Đúng lúc ấy, xe dừng lại. Thương Giác vén rèm nhìn ra ngoài, cười, “Đến phủ công chúa rồi.”

Triêu Tịch mím môi, cúi mắt rồi gật đầu, bước xuống xe.

Rèm buông xuống, ánh mắt hắn bị ngăn lại phía sau.

Tử Tầm đã đứng chờ, đỡ nàng xuống xe, chưa kịp nói gì thì xe của Thương Giác đã quay đi.

Tử Tầm nhíu mày, “Hôm nay Thế tử đi nhanh quá, bình thường còn đợi công chúa vào phủ…”

Triêu Tịch không nói, quay vào phủ. Tử Tầm theo sau, thở dài, “Công chúa, nô tỳ vẫn còn sợ lắm… vị tiểu công tử kia… sao lại… Thật không ngờ vào cung một chuyến lại nguy hiểm như vậy… Mấy vị công chúa kia rõ ràng là tới vì Thế tử, nô tỳ thấy họ đều không có ý tốt…”

Nói đến đây, Triêu Tịch đột nhiên dừng bước.

“Công chúa, sao vậy?”

Nàng lắc đầu, bước vào chính viện.

Trụy nhi và Lâm Tân đứng chờ, đồng loạt hành lễ. Triêu Tịch khẽ giơ tay, “Miễn lễ.”

Lâm Tân tiến lên cười, “Hôm nay công chúa vào cung thuận lợi chứ? Có được Vương thượng giữ lại dùng bữa không?”

Tử Tầm trong lòng lắc đầu liên tục, không thuận lợi chút nào!

“Thuận lợi, phụ vương giữ lại dùng bữa.”

Triêu Tịch bình thản đáp.

Lâm Tân cười tươi hơn, “Thuận lợi là tốt, từ sau lần công chúa gặp chuyện, mỗi lần người ra ngoài nô tỳ đều lo lắng. Người chắc mệt rồi, mau vào nghỉ đi.”

Triêu Tịch gật đầu, vào chính sảnh.

Trong phòng đã chuẩn bị trà bánh. Nàng ngồi xuống ghế chính, Tử Tầm vội rót trà đặt bên cạnh. Tuy bề ngoài nàng bình tĩnh, nhưng Tử Tầm vẫn lo lắng, muốn nói gì đó, thì nàng lên tiếng: “Lui ra.”

Tử Tầm do dự một chút rồi lui ra.

Trong phòng chỉ còn lại một mình Triêu Tịch.

Tách trà ấm trong tay, sưởi ấm đầu ngón tay lạnh giá. Nàng cúi đầu nhìn nước trà, bóng mình phản chiếu trong đó, vẫn tuyệt mỹ, nhưng đôi mắt không còn sự tĩnh lặng thường ngày, mà như vực sâu cuộn sóng, gió bão âm thầm dâng lên.

Nàng không muốn nhìn nữa.

Nâng tách trà lên, vừa chạm môi...

Bỗng nhiên, không chút báo trước, nàng ném mạnh tách trà xuống đất!

“Choang!”

Chén vỡ tan, nước trà văng tung tóe!

Triêu Tịch nhìn chằm chằm mảnh vỡ dưới đất, ánh mắt sắc lạnh, sóng ngầm trong lòng cuối cùng bùng nổ!

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message