“Bẩm Vương thượng, mỹ nhân là bị chấn đoạn tâm mạch mà chết.”
Người phụ trách khám nghiệm là một lệnh sử tuổi đã cao, mặc áo xám, gương mặt đờ đẫn không chút biểu cảm, mang theo khí tức tử khí. Nếp nhăn chằng chịt, tang thương hiện rõ, đã già nua lại không có râu, nhìn thế nào cũng thấy quái dị, nhưng trong sự quái dị ấy lại toát lên vẻ điềm tĩnh. Người hỏi là Thục vương, người chết lại là mỹ nhân từng được sủng ái, vậy mà ông ta trả lời vẫn không nhanh không chậm, chẳng hề hoảng loạn.
Phượng Khâm nhìn chằm chằm người khám nghiệm, giọng trầm xuống: “Thế nào?”
Ánh mắt ông lại chuyển sang Triều Tịch, sâu nặng hơn đêm qua rất nhiều. Cũng vào lúc ấy, tấm rèm trắng chậm rãi buông xuống, phủ kín thi thể mỹ nhân. Việc khám nghiệm đã xong, Tần mỹ nhân vẫn nằm trên nền đất lạnh lẽo.
Đến cả Phượng Niệm Hâm còn có thể nói Triều Tịch “khắc chết” Tần mỹ nhân, Phượng Khâm không cần nghĩ cũng biết trong ngoài cung sẽ truyền ra những lời khó nghe hơn nữa. Dù đã được phong hiệu Dao Quang công chúa, nhưng trưởng nữ của ông vẫn không thoát khỏi cái danh “nghịch mệnh hung tinh”.
Cái chết của Tần mỹ nhân, nếu nói ảnh hưởng đến ai, thì chỉ ảnh hưởng đến một mình Triều Tịch.
Trong lòng Phượng Khâm vốn rối ren, bỗng chốc lại lắng xuống.
Nghĩ đến đây, ông nhìn sang Phượng Niệm Hâm. Trên mặt vị Thập Nhị công chúa đầy vẻ sợ hãi, ánh mắt đảo qua lại giữa Triều Tịch và Thương Giác, trong đó không hề che giấu sự chán ghét và bài xích, như thể Triều Tịch là yêu ma quỷ quái.
Trong lòng Phượng Khâm bỗng giật thót.
Không đúng… không phải là không ảnh hưởng đến ai.
Hôm nay con cái của ông đều có mặt, nhưng hậu cung phi tần lại chỉ có mỗi Vương hậu. Nếu Tần mỹ nhân không phải chết do trượt chân, vậy hung thủ là ai?
Tần mỹ nhân ở trong nội cung, gia thế bình thường, đứa con gái duy nhất cũng đã sớm yểu mệnh. Nàng không phải người trẻ đẹp nhất, cũng không phải người được sủng ái nhất, thân phận mỹ nhân càng không đủ để uy hiếp ai.
Cái chết của nàng hôm nay khiến mọi người kinh hãi, nhưng Phượng Khâm biết, chưa đến nửa tháng, cả hoàng cung sẽ quên mất người này.
Nói cách khác, cái chết của nàng vốn không ảnh hưởng đến bất kỳ ai.
Nếu đã không ảnh hưởng đến ai… vậy vì sao lại…
Ánh mắt Phượng Khâm lóe lên tia sáng mờ ảo, lần lượt nhìn qua những người đang có mặt.
Lời của Thương Giác khiến Phượng Khâm đặc biệt coi trọng, đủ thấy địa vị của hắn không tầm thường. Mọi người ở đây càng không dám có ý kiến.
Phượng Khâm vung tay:
“Truyền lệnh sử đến!”
Không ai từng nghi ngờ nguyên nhân cái chết của Tần mỹ nhân. Dù có người nghi ngờ, e rằng Thục vương cũng sẽ không đồng ý. Nhưng người nói ra lời ấy lại là Thương Giác cho nên dù trong lòng vẫn cho rằng nàng chết do đuối nước, Phượng Khâm vẫn phải thuận theo mà kiểm tra lại.
Bốn thái giám mặc áo xám, mang theo hộp nhỏ bước vào.
Họ hành lễ xong liền tiến đến thi thể. Hai người lấy rèm trắng căng ra che chắn, hai người còn lại tiến hành khám nghiệm phía sau.
“Xem ra, vẫn chưa xác định được nguyên nhân cái chết của mỹ nhân.” Phượng Dục không nhịn được nói.
Mọi người đều tán đồng.
Triều Tịch nhìn thi thể nằm đó. Toàn thân Tần mỹ nhân ướt sũng, tay chân dính bùn, trông đúng là chết đuối. Nhưng từ đầu đến giờ Thương Giác chỉ đứng xa quan sát… chẳng lẽ hắn phát hiện điều gì?
Thương Giác không trả lời, chỉ hỏi: “Đã tra rõ nguyên nhân cái chết của mỹ nhân chưa?”
Phượng Khâm cau mày. “Ý của thế tử là…?”
Một lời này khiến sống lưng mọi người lạnh buốt.
Nếu không phải trượt chân… thì chính là mưu sát.
Trong chốn thâm cung hoang lạnh này, lại có người dám mưu sát ái thiếp của Thục vương?!
Thương Giác lắc đầu:
“Mỹ nhân sẽ không tự sát vào lúc này. Ngũ công chúa vẫn chưa hồi linh về Ba Lăng, nàng không thể chọn lúc này mà tìm cái chết.”
“Còn việc cung nô nói nàng thần trí bất ổn… đừng quên hôm nay nàng đến đây làm gì. Nàng mang linh phù, mục đích rõ ràng. Trước khi vào nội đình còn dặn người hầu đứng ngoài đợi.”
“Nếu thật sự thần trí hỗn loạn đến mức không phân biệt nổi đường đi, sao còn nhớ được những điều đó?”
Mọi người nghe vậy mới giật mình.
Trước đó ai cũng mặc định nàng trượt chân, nhưng giờ nhìn lại cái giếng ở đó rõ ràng dễ thấy.
Nếu không phải mù… hoặc cố ý nhảy xuống… thì sao có thể vô tình rơi vào?
Phượng Viên không nói nên lời.
Một lúc sau, Thương Giác lạnh nhạt kết luận: “Cái chết của mỹ nhân… e rằng không phải ngoài ý muốn.”
Cả đại điện kinh hãi.
Đến Triều Tịch cũng khẽ nhướng mày.
Đúng lúc ấy... Phượng Niệm Hâm quỳ dưới đất, đột nhiên khóc lớn:
“Phụ vương! Chính là nàng! Là nàng khắc chết Tần mỹ nhân!”
“Buổi sáng mỹ nhân gặp nàng ở Chiêu Nhân cung, sau đó hồn vía bất định. Nếu không thì sao lại trượt chân rơi giếng mà chết?!”
“Nói cho cùng… đều là vì nàng!”
“Chính nàng khắc chết Tần mỹ nhân!”
Không khí lập tức đông cứng. Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Triều Tịch.
Thương Giác khẽ cười, ánh mắt lướt qua Phượng Niệm Hâm rồi dừng lại trên người Triều Tịch.
“‘Tịch Tịch khắc chết Tần mỹ nhân’… lời này từ đâu mà ra?”
Không ai dám trả lời. Phượng Niệm Hâm run lên, nhưng vẫn cắn răng nói: “Chính là nàng!”
Thương Giác bước tới, nắm lấy tay Triều Tịch.
Giọng nói trầm thấp, mang theo vài phần lo lắng: “Sáng nay Phù Lan nói nàng hôm nay có nạn, ta liền vội đi tìm. Không ngờ… vẫn chậm một bước.”
Hắn siết nhẹ tay nàng:
“Ta còn tưởng nàng nhập cung có gì khó… giờ thì hiểu rồi.”
“Nếu trong cung ai cũng ‘đơn thuần vô tà’ như Thập Nhị công chúa…”
“Chỉ e hôm nay nàng đã mang trên mình cái danh ‘sát tinh’ rồi.”
Hắn nói câu ấy không chỉ cho Triều Tịch nghe… mà cho tất cả mọi người.
Phượng Khâm biến sắc.
Thương Giác đưa tay chỉnh lại tóc mai rối bên vai nàng, rồi nhìn về phía thi thể cách đó không xa:
“Giai nhân đã mất… xin Vương thượng nén bi thương.”
Hắn lại quay sang Triều Tịch, ánh mắt dịu lại, giọng nói thấp thoáng ôn nhu:
“Ta đến phủ công chúa thì nàng đã vào cung. Đuổi theo vào đây lại nghe nói nàng đến tông điện…”
“Vốn định đợi nàng làm lễ xong rồi gặp…”
“Không ngờ lại xảy ra chuyện.”
Giữa ánh mắt kinh ngạc của mọi người...
Thương Giác đứng giữa chốn hoang tàn ấy, chỉ nhìn một mình nàng.
Ánh mắt sâu như vực biển, mang theo hai phần xót xa không giấu được.
Hắn khẽ cười, giọng ôn nhu: “Tịch Tịch, ta tìm nàng rất lâu rồi.”