Thục quốc là một trong ngũ đại hầu quốc, danh tiếng không phải tự nhiên mà có.
“Chắc còn một canh giờ nữa là tới.”
Phù Lan vươn vai.
“Ở trên thuyền mấy ngày, người cũng mốc lên rồi.”
“Phải xuống đất vui chơi một chút.”
Mọi người xung quanh cũng bàn tán.
Vì đang trên thuyền nên Thương Giác cho phép hộ vệ thư giãn hơn.
Không còn vẻ nghiêm khắc quân ngũ.
Đúng lúc đó bên kia boong thuyền vang lên tiếng nói chuyện.
Mọi người quay đầu nhìn. Thì ra khách tầng hai đã xuống tầng một.
Lan can tầng hai chật hẹp, người hầu cả ngày chỉ có thể ở trong khoang. Không thoải mái như tầng một.
Có lẽ vì sắp tới nơi nên họ đang chuẩn bị dỡ hàng.
Qua nửa con thuyền, Phù Lan thấy rõ: Bên cạnh đống hàng hóa đứng mười người.
Năm cô gái trẻ xinh đẹp. Năm thiếu niên tuấn tú. Mười người đứng cùng hàng hóa. Thân phận không cần nói cũng biết.
Phù Lan thu hồi ánh mắt.
Lạc Ngọc Thương vẫn nhìn họ. Có lẽ lại nhớ chuyện hôm nọ. Sắc mặt cậu hơi trầm xuống.
Phù Lan vỗ vai cậu. “Rõ ràng những người này sẽ bị đem đi tặng.”
Lạc Ngọc Thương quay đầu. Phù Lan chỉ về thành trì phía trước.
“Cho những quý tộc trong thành kia.”
“Họ sẽ bị đưa đi khắp nơi.”
“Không khác gì nô lệ bình thường.”
Thấy cậu vẫn ngẩn người, Phù Lan vỗ thêm cái nữa. “Đi đi.”
“Báo cho họ biết sắp đến rồi.”
Lạc Ngọc Thương gật đầu, đi về phía khoang của Triều Tịch.
Đi được vài bước thì Phù Lan gọi lại:
“Đừng quên chuyện ngươi đã hứa.”
“Nếu dám nuốt lời… ta sẽ rất tức giận.”
Lạc Ngọc Thương khựng lại, gật đầu rồi đi tiếp.
Cậu gõ cửa khoang. Nghe bên trong đáp lại mới mở cửa.
Bên trong. Triều Tịch đang lau đàn.
Thương Giác cầm một quyển sách nhìn sang.
Lạc Ngọc Thương lập tức đứng thẳng.
“Điện hạ… công chúa… sắp tới rồi.”
Thương Giác gật đầu. Cậu định lui ra. Nhưng Thương Giác vẫy tay. “Ngươi vào đây.”
Lạc Ngọc Thương thấy hắn liền căng thẳng. Lại nhớ chuyện Phù Lan vừa nói, biểu cảm càng kỳ lạ.
Cậu đứng trước mặt Thương Giác.
Thương Giác cười. “Sắp tới Ba Lăng.”
“Ngươi muốn đi theo công chúa hay đi theo ta?”
Sắc mặt Lạc Ngọc Thương biến đổi.
Triều Tịch đang lau đàn cũng khẽ khựng lại.
Thương Giác giải thích:
“Đến Ba Lăng, ta và công chúa sẽ không ở cùng một chỗ.”
“Ngươi phải chọn một người.”
Lạc Ngọc Thương lập tức nói: “Thế tử điện hạ!”
Thương Giác không bất ngờ.
Triều Tịch thì nhíu mày nhìn sang.
Lạc Ngọc Thương lại nhìn Thương Giác đầy mong đợi.
Thương Giác gật đầu. “Được.”
“Vậy ngươi theo ta.”
Lạc Ngọc Thương vui mừng.
Nhưng Thương Giác nói tiếp:
“Từ hôm nay không được để ai biết ngươi họ Lạc.”
“Bình thường chỉ gọi ngươi là Ngọc Thương.”
“Ta sẽ tìm người dạy ngươi.”
“Học tốt thì có thể ở lại bên ta.”
“Nếu học không tốt… ta sẽ tìm nơi yên ổn cho ngươi đổi tên đổi họ sống cuộc đời bình thường.”
“Ngươi thấy sao?”
Lạc Ngọc Thương rõ ràng không thích cách này.
Vội lắc đầu rồi lại gật đầu. “Ta… ta sẽ… làm được…”
Thương Giác cười an ủi.
“Không cần ép mình.”
“Cứ cố gắng là được.”
Lạc Ngọc Thương cắn răng gật đầu.
Triều Tịch lúc này đã lau đàn xong. Nàng mở hết cửa sổ. Gió sông tràn vào. Tầm nhìn mở rộng.
Thành Ba Lăng phía xa ngày càng rõ. Đúng như trong ký ức của nàng.
Triều Tịch hít nhẹ. Ánh mắt trở nên sâu khó đoán.
Thương Giác cũng đứng cạnh cửa sổ.
Hắn hỏi: “Ngươi còn nhớ địa hình Ba Lăng không?”
Khi rời Ba Lăng nàng mới bốn tuổi. Dù trí nhớ tốt cũng khó nhớ hết.
Nhưng Triều Tịch gật đầu. “Chỉ cần từng đi qua… ta đều nhớ.”
Thương Giác cười nhạt.
“Vậy tốt.”
“Ta lần đầu tới Ba Lăng, không quen đường.”
“Nếu muốn đi dạo trong thành…”
“Ngươi phải làm hướng dẫn cho ta.”
“Ta không cần người khác.”
Rõ ràng hắn đang trêu nàng. Triều Tịch mím môi.
Một lúc sau mới lạnh lùng đáp: “Đương nhiên.”
Đứng xa xa. Lạc Ngọc Thương mở to mắt.
Cậu nhìn Thương Giác. Rồi nhìn Triều Tịch.
Lúc này dường như đã hiểu vì sao Phù Lan không cho cậu nói ra sự thật.
Nhìn nụ cười bình thản không chút sơ hở của Thương Giác.
Cậu lặng lẽ cúi đầu. Quyết định chôn sâu bí mật kia trong lòng.
Nhưng trong đầu vẫn không nhịn được nghĩ:
Thương Giác… rốt cuộc đã đến Ba Lăng khi nào?...
Thuyền còn chưa cập bến đã nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt từ bến cảng.
Trong dòng người đông đúc có quý tộc ăn mặc sang trọng, cũng có dân thường quần áo giản dị, còn có nô lệ đang làm đủ thứ việc. Thỉnh thoảng lại thấy người dị tộc với trang phục kỳ lạ.
Bến cảng của huyện ngoại thành này là nơi gần Ba Lăng nhất, vì vậy thuyền bè qua lại phủ kín cả mặt sông.
Quả thực là khí thế của một đại quốc.
Con thuyền của Triều Tịch không phải chiếc lớn nhất, lại phải chờ một lúc mới tới lượt cập bến.
Tử Tầm và Vân Triệt đã chuẩn bị xong từ sớm.
Mọi người đứng trên boong thuyền chờ xuống.
Triều Tịch vẫn là y phục đỏ, tóc đen, chỉ là bến cảng đông đúc hỗn tạp nên khi xuống thuyền nàng đội mũ áo choàng lên.
Thuyền vừa cập bến. Cả đoàn bước về phía boong.
Vừa rẽ qua góc thì thấy hành khách tầng hai đã tụ tập từ sớm.
Họ chiếm luôn lối xuống thuyền, người và hàng chất đầy, rõ ràng muốn tranh xuống trước.
Lúc này đã là buổi chiều.
Từ bến cảng tới huyện thành vẫn còn một đoạn đường.
Hơn nữa có người hôm nay còn phải đi thẳng về Ba Lăng, nên ai cũng vội.
Đoàn của Triều Tịch cũng muốn tranh thủ thời gian.
Nhưng nhìn tình hình trước mắt chỉ đành đợi.
Hai bên chạm mặt nhau. Triều Tịch và mọi người coi như không nhìn thấy họ.
Nhưng đối phương rõ ràng không nghĩ vậy.
Một hộ vệ áo đen nhìn thấy Lạc Ngọc Thương trước.
Hắn lập tức đi tới nói nhỏ với một người đàn ông trung niên mặc hoa phục.
Không biết nói gì. Người trung niên nhíu mày nhìn sang, rồi cười lạnh:
“Đất Thục quốc từ khi nào một thằng nhóc con cũng dám giương oai trên đầu Đoạn thị vậy?”
“Loại nô lệ như thế này, đánh chết bằng trượng còn tốt hơn!”
Người này trông giống quản sự. Hắn vừa nhìn hộ vệ chuyển từng rương hàng xuống thuyền vừa nói.
Triều Tịch và Thương Giác đứng ở cuối đoàn, nên người kia chỉ nhìn thấy đại khái.
Đập vào mắt toàn là hộ vệ nước Yên.
Dù cảm thấy những hộ vệ này khí thế bất phàm, nhưng hắn vẫn tự cho rằng Đoạn thị địa vị siêu nhiên ở Thục quốc, nên chẳng hề sợ hãi.
Giọng hắn khá lớn. Đứng trên boong nên người trên bờ cũng nghe thấy.
Nhiều người quay sang nhìn. Nghe thấy hai chữ “Đoạn thị”, không ít người lộ vẻ xem trò vui.
Đoạn thị và Dương thị đều là đại thế tộc của Thục quốc. Mà vương hậu hiện tại cũng xuất thân từ Đoạn thị.
Vì vậy Đoạn thị còn cao hơn Dương thị một bậc.
Đụng phải Đoạn thị… Ai có thể có kết cục tốt?
Lạc Ngọc Thương là người không nhịn nổi đầu tiên. Nhưng nhớ lại lời Phù Lan hôm nọ, cậu cố nhịn lại.
Chỉ lạnh lùng liếc người kia một cái. Người trung niên thấy vậy càng tức.
Lại cười lạnh:
“Chủ tử nhà ta quá nhân từ.”
“Ngay cả ta làm hạ nhân cũng không nuốt nổi cục tức này.”
“Nhưng Đoạn thị vẫn có phong độ của Đoạn thị.”
“Không thèm chấp với đám dân quê.”
“Đến Ba Lăng rồi, không phải ai đông người là thắng đâu.”