Trụy Nhi nhìn thấy liền “a” lên một tiếng:
“Đằng sau là ai vậy? Chẳng lẽ có người muốn đi cùng chúng ta sao?”
Đoàn người có xe có ngựa, rõ ràng là vừa rời khỏi thành Hoài Âm.
Thương Giác nhìn qua cửa sổ xe, khẽ nhíu mày.
“Là Thẩm Nam Tinh.”
Mỗi vương thất chư hầu đều có cờ lệnh riêng. Thẩm Nam Tinh đại diện cho vương thất, cờ của hắn dĩ nhiên cũng khác.
Nghe nói là Thẩm Nam Tinh, Triều Tịch cũng nhíu mày.
“Không ngờ hắn cũng vội vàng rời đi như vậy.”
Tử Tầm ở ngoài xe cười hì hì:
“Hôm nay ai đi được đều đi hết đó! Tối qua khi điện hạ sai người về báo tin, nô tỳ và Trụy Nhi đã bắt đầu thu dọn đồ đạc rồi, nghĩ rằng hôm nay chúng ta cũng sẽ rời đi.”
Triều Tịch gật đầu.
Đoàn xe phía trước càng lúc càng gần. Đối phương dường như biết phía trước là đoàn của Triều Tịch và Thương Giác nên khi tới gần liền dừng lại.
Xe đi đầu là một cỗ xe ngựa xa hoa. Người đánh xe là một thị nữ xinh đẹp từng thấy bên cạnh Thẩm Nam Tinh.
Xe vừa dừng, rèm xe liền được một đôi tay khéo léo vén lên.
Ngay sau đó lộ ra gương mặt nghiêng của Thẩm Nam Tinh trong ánh sáng lờ mờ.
Từ trong xe truyền ra giọng nói lạnh lẽo nhưng trong trẻo như ngọc của hắn:
“Không ngờ lại gặp thế tử và công chúa ở đây. Đoàn nghi trượng tới đón công chúa sáng nay đã vào thành Hoài Âm rồi, chắc không ngờ công chúa lại đi trước một bước. À… còn có không ít người đang chờ từ biệt thế tử rồi mới rời đi.”
Triều Tịch và Thương Giác nhìn nhau.
Thương Giác mỉm cười:
“Ta cũng không ngờ còn gặp được Thẩm thiếu chủ. Những người khác đều không quan trọng, trước khi rời đi còn được gặp thiếu chủ quả thật là may mắn của ta. Đường đến Hạo Kinh xa xôi, mong thiếu chủ thuận buồm xuôi gió.”
Hắn dừng một chút, giọng chậm lại.
“Còn nữa… thiếu chủ đừng quên chuyện ta nhờ.”
Bên kia lập tức im lặng.
Triều Tịch cũng khẽ nhíu mày.
Thương Giác từng nhờ Thẩm Nam Tinh chuyện gì?
Nàng còn đang chờ Thẩm Nam Tinh trả lời, nhưng chỉ trong khoảnh khắc, rèm xe bên kia đã buông xuống.
Đoàn xe lập tức tiếp tục lăn bánh.
Triều Tịch nhíu mày. Cứ thế bỏ đi, không nói thêm lời nào?
Nhìn dáng vẻ kia… vị thiếu chủ Thẩm gia dường như đang tức giận.
Triều Tịch nghi hoặc nhìn Thương Giác.
“Ngươi nhờ hắn chuyện gì?”
Thương Giác cười nhạt, lắc đầu.
“Hắn chắc chắn sẽ cùng Trịnh Lâm trở về Hạo Kinh. Chỉ là vì sức khỏe không tốt nên đi trước vài ngày. Sau đó Trịnh Lâm sẽ đuổi kịp hắn.”
Hắn nhìn nàng. “Còn chuyện ta nhờ… chính là chuyện khiến nàng lo lắng.”
Triều Tịch hơi ngẩn ra, suy nghĩ một chút, ánh mắt chợt sáng lên.
“Ý ngươi là… tam ca?”
Thương Giác khẽ nhíu mày, dường như không thích cách gọi đó, nhưng vẫn ngầm thừa nhận.
Triều Tịch lập tức hiểu ra.
“Tội danh của Lạc gia lớn như vậy, ngươi dùng cách gì khiến vị thiếu chủ kia đồng ý giúp? Tuy hắn không nói gì rồi bỏ đi, nhưng nhìn dáng vẻ đó thì chắc chắn sẽ giữ lời hứa với ngươi.”
Nàng càng nói càng tò mò.
“Ngươi đã làm gì?”
Trước đây nàng từng nói muốn bảo vệ Lạc Trừng Tâm. Khi ấy Thương Giác đã nói sẽ giúp.
Nhưng nàng không ngờ hắn đã âm thầm làm xong.
Nếu hắn không nói, nàng còn phải tự tìm cách.
Mà chuyện này vốn dĩ rất khó.
Thương Giác nhìn vẻ tò mò của nàng, khóe môi khẽ cong, rồi lắc đầu ra vẻ thần bí.
“Chuyện này… không thể nói.”
Triều Tịch nhướng mày định hỏi tiếp.
Nhưng Thương Giác lại quay sang hỏi Đường Thuật: “Nàng thế nào?”
Đường Thuật lấy ra một lọ thuốc.
“Đã không còn đáng ngại. Mỗi ngày uống một viên là được. Chúng ta đang trên đường nên nhiều bất tiện. Khi đến Khâm Châu, thuộc hạ sẽ kê phương thuốc mới để điều dưỡng cho công chúa.”
Triều Tịch nhận lấy lọ thuốc.
Thương Giác lúc này mới yên tâm.
Hắn nhìn Vân Triệt đang chờ lệnh.
“Ra lệnh xuất phát đi. Nếu còn chờ nữa, e rằng sẽ gặp đoàn người lớn rời khỏi Hoài Âm hôm nay. Phiền phức.”
Đây là con đường bắt buộc phải đi khi rời khỏi Hoài Âm, Triều Tịch cũng hiểu rõ điều đó.
Nàng vẫn nhớ chuyện Thẩm Nam Tinh, nhưng nhìn thái độ của Thương Giác thì rõ ràng hắn không định nói thêm.
Nàng tuy tò mò nhưng không phải người ép buộc người khác. Huống chi người đó lại là Thương Giác.
Nàng dứt khoát không hỏi nữa, trước tiên uống một viên thuốc của Đường Thuật.
Không lâu sau, xe ngựa lại tiếp tục lăn bánh.
Triều Tịch vén rèm cửa sổ nhìn lại phía sau.
Giữa mây núi xa xa vẫn còn thấp thoáng bóng dáng thành Hoài Âm.
Tám năm trước nàng tới đây.
Bốn năm trước nàng rời đi.
Lần này trở về Thục quốc, Hoài Âm là điểm dừng chân đầu tiên của nàng.
Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, nàng lại rời khỏi nơi này.
Lần này, không còn là đi về phương bắc.
Mà là đi về phương nam.
Thành Hoài Âm vẫn sừng sững đứng đó… nhưng vận mệnh của nó đã sụp đổ trong tay nàng.
Triều Tịch buông rèm xe, tựa người vào gối mềm, khẽ nhắm mắt nghỉ ngơi.
Nơi đang chờ nàng phía trước... Chính là Ba Lăng.
Thương Giác biết dược lực của viên thuốc Đường Thuật đưa.
Thấy nàng mệt mỏi, hắn liền lấy một tấm chăn mỏng, cẩn thận đắp cho nàng.
Xe ngựa lăn bánh. Hắn cũng quay đầu nhìn lại thành Hoài Âm đang dần mờ xa.
Khi thu hồi ánh mắt, hắn chợt nhớ ra trong tay áo mình hôm nay có thêm một thứ.
Hắn lấy từ tay áo ra Thần Binh Phổ.
Thương Giác cẩn thận lật từng trang giấy đã ố vàng, sợ làm ồn đến Triều Tịch.
Thần Binh Phổ là chí bảo truyền đời của Lạc gia.
Những ghi chép bên trong quả nhiên không khiến hắn thất vọng.
Càng đọc, ánh sáng trong mắt hắn càng rực rỡ.
Hắn gần như có chút nôn nóng lật nhanh về phía sau.
Vì quá tập trung, chỉ trong nửa chén trà hắn đã đọc đến trang cuối cùng.
Nhưng khi lật đến trang cuối...
Ánh sáng nóng rực trong mắt hắn bỗng tắt ngấm!
Trang cuối cùng của Thần Binh Phổ Lạc gia… đã bị thiếu mất.
Thương Giác cau mày.
Đầu ngón tay hắn khẽ vuốt qua vết rách rõ ràng trên mép giấy.
Chí bảo truyền đời của Lạc gia… Trang cuối cùng lại bị ai đó xé đi. Trong lòng hắn dấy lên vô số nghi vấn.
Đúng lúc ấy, xe ngựa đột nhiên xóc mạnh một cái.
Thương Giác theo bản năng nhìn sang Triều Tịch.
Trang cuối cùng đó… Rốt cuộc đã bị ai xé mất?.....