“Không nói lợi ích, nàng muốn nói chuyện tình cảm với ta sao?”
Giọng Thương Giác bình thản, thậm chí có phần lạnh nhạt, nhưng trong lời nói lại ẩn chứa sự cao ngạo nhàn nhạt khiến người ta cảm thấy như đang châm biếm. Triêu Tịch thoáng sững người, rồi bật cười lạnh đầy khó tin, giơ tay hất phăng bàn tay đang đặt dưới cằm mình.
“Điện hạ là nhân vật bậc nào? Giữa ngài và ta, làm gì có tình cảm để mà nói?”
Thương Giác thu tay về, trầm mặc một lát rồi nói: “Vậy tức là nàng đồng ý.”
Triêu Tịch mím môi định lên tiếng, hắn lại tiếp: “Thật ra nàng cũng không có lựa chọn thứ hai.”
“Chỉ e điện hạ cũng chẳng định cho ta lựa chọn thứ hai.”
Nói rồi nàng chợt nhớ tới mặt dây chuyền trước ngực, nhíu mày định tháo xuống: “Đã là giả, vật này điện hạ nên thu hồi thì hơn, Triêu Tịch không dám nhận.”
Thương Giác không động, chỉ nói: “Ta đã tặng nàng trước mặt Triệu Khang, sao có thể thu lại?”
Triêu Tịch cau mày hồi lâu rồi buông tay.
“Cũng được, điện hạ đã không tiếc, ta có gì mà không dám nhận?”
Thương Giác không đáp. Nhất thời cả hai đều im lặng. Vài câu qua lại, quan hệ giữa họ đã thay đổi, nhưng người trước mắt này có thể tin được sao? Trong lòng Triêu Tịch trĩu nặng, vẫn không có đáp án rõ ràng.
Sự im lặng bị Thương Giác phá vỡ. Hắn đột nhiên bước tới gần: “Nằm xuống.”
Triêu Tịch nhíu mày.
“Ta thức trắng đêm.”
Nàng lúc này mới nhớ đã gần trọn một đêm trôi qua. Do dự một thoáng, nàng cởi giày mây rồi nằm xuống. Chưa kịp nằm yên, Thương Giác lại nói: “Ngoại bào cũng không cởi, nàng đang sợ cái gì?”
Thân hình nàng khựng lại, cắn răng cởi áo ngoài một cách dứt khoát.
Vừa nằm xuống, bên cạnh đã có thêm một người.
Giọng Thương Giác lạnh nhạt, không phân rõ vui giận: “Việc Yến Triệu đã tạm định, tiếp theo nàng sẽ theo ta về Thục.”
Không phải hắn theo nàng, mà là nàng theo hắn.
Miệng nói giao dịch lợi ích, nhưng vẫn coi nàng là kẻ phụ thuộc…
Triêu Tịch không đáp, giả như đã ngủ.
“Phủ Hoài Âm Hầu đã năm mươi năm không xuất hiện danh kiếm. Lần này là thanh kiếm Lạc Thuấn Hoa đã rèn xong bảy năm trước, dưỡng kiếm suốt bảy năm, giờ mới xuất thế. Người muốn có thanh kiếm ấy không ít.”
Lạc Thuấn Hoa là đương kim Hoài Âm Hầu. Tước vị này do Nữ Đế Ân Trăn thân phong, lại thêm cả tộc tinh thông chế tạo binh khí, không chỉ chư hầu mà hoàng thất cũng coi trọng. Vì thế năm xưa Triêu Tịch vào phủ Hoài Âm Hầu đã bái Lạc Thuấn Hoa làm nghĩa phụ.
“Danh kiếm thì đã sao?”
“Thế tử chẳng lẽ cho rằng dựa vào một thanh kiếm là có thể thành danh thiên hạ?”
Giọng nàng lạnh buốt, dù chung giường mà như cách xa ngàn dặm. Thương Giác nghe ra sự bất mãn trong lời nàng, trầm mặc một lúc rồi thở dài: “Ngủ đi, trời sắp sáng rồi.”
Nói xong không nói thêm gì nữa, chẳng bao lâu hơi thở đã trở nên đều đặn…
Triêu Tịch vẫn nằm yên, đến khi thật sự không chống nổi mới dần buông lỏng ý thức.
Trong mơ là một mảng đen kịt như mực đổ.
Cộp… cộp… cộp…
Tiếng bước chân quỷ dị lại vang lên!
Thân thể Triêu Tịch run lên, vô thức nắm chặt góc chăn. Tiếng bước chân không dừng, thẳng hướng nàng mà tới. Chẳng bao lâu, một bóng đen phủ lên đầu nàng!
Kẻ kia dường như phát hiện ra nàng, dùng sức giật tấm chăn ấm trên người nàng!
Triêu Tịch sợ hãi tột độ, dốc toàn bộ sức lực cũng không dám buông tay!
Hai luồng lực giằng co, khớp tay nàng trắng bệch như sắp gãy!
Bỗng nhiên lực kia buông ra…
Tưởng rằng đối phương đã bỏ đi, nàng thở phào nhẹ nhõm. Chờ hồi lâu không nghe động tĩnh, nàng chậm rãi kéo chăn xuống. Trước mắt không còn đen kịt, lờ mờ có ánh sáng nhạt. Nàng vừa muốn tìm xem kẻ kia đi đâu, chợt cảm thấy bên cạnh ươn ướt nóng bỏng.
Nàng theo bản năng đưa tay chạm vào, giơ lên nhìn dưới ánh sáng mờ ảo, bàn tay nàng đầy máu!
Máu tràn ra, như thủy triều dâng càng lúc càng nhiều, mà nàng lại không thể cử động…
Triêu Tịch nắm chặt góc chăn, thân thể cứng đờ một cách quỷ dị, mồ hôi tuôn như mưa, răng nghiến chặt, cổ họng phát ra những tiếng thở dồn nén. Nàng run rẩy, mày càng lúc càng nhíu chặt, như trong mộng có thứ gì kinh hoàng. Đột nhiên nàng vùng vẫy dữ dội, dải lụa che mắt trượt xuống, gương mặt đầy sợ hãi lộ ra hoàn toàn!
Ánh mắt Thương Giác biến sắc, hắn lập tức nắm lấy bàn tay đang siết chặt của nàng.
“Tỉnh lại! Phượng Triêu Tịch!”
Giọng trầm như tiếng trống đánh thẳng vào tim. Thân thể nàng khựng lại, rõ ràng đã nghe thấy!
Nhưng mày vẫn nhíu chặt, vùng vẫy chưa dừng.
Thương Giác ôm nàng vào lòng, đưa tay nắm lấy mạch môn: “Tỉnh lại cho ta!”
Thân thể Phượng Triêu Tịch chợt cứng đờ, ngay sau đó đôi mắt đang nhắm bỗng mở ra. Trong đáy mắt đen như ngọc thoáng lóe ánh sáng, nhìn thẳng vào hắn. Thương Giác khẽ thở nhẹ: “Gặp ác…”
Chữ “mộng” còn chưa nói ra, nàng đã bật dậy khỏi lòng hắn!
Chưa kịp phản ứng, tay trái nàng như quỷ mị bóp chặt cổ hắn!
Ngón tay siết mạnh, như muốn bóp nát xương! Nàng muốn giết hắn!
Thương Giác lập tức hiểu ý đồ của nàng. Trong chớp mắt, nàng đẩy hắn ngã xuống giường, chân dài vắt qua cưỡi lên người hắn. Cùng lúc đó, Hàn Thiền lóe lên trong tay phải nàng, thế như sấm sét đâm thẳng xuống…
Động tác liền mạch như nước chảy mây trôi, tựa cao thủ tuyệt đỉnh!
Chỉ khi lưỡi Hàn Thiền còn cách mặt hắn một tấc, hắn mới đưa tay chặn cổ tay nàng lại.
“Nhìn cho rõ ta là ai!”
Lực nơi cổ tay nàng không nhỏ, đôi mắt đầy sát khí, như có thù sâu biển máu với hắn. Nàng nhìn hắn từ trên cao, một tay muốn bóp gãy cổ hắn, một tay muốn đâm xuyên sọ hắn!
Khóe môi Thương Giác trầm xuống, hắn nắm lấy tay đang siết cổ mình.
Nàng dốc toàn bộ sức mạnh, không chịu buông!
Hắn thử một chút, cuối cùng không dùng biện pháp mạnh. Tay hắn buông ra, ngay cả tay đang giữ cổ tay nàng cũng thu về.
Hai tay dang sang hai bên. Nếu không phải sát ý tràn ngập từ nàng và hai bàn tay suýt lấy mạng hắn, tư thế lúc này của hắn vẫn ung dung tao nhã khiến vạn người cúi đầu.
Hắn không phản kháng.
Trong ánh mắt ngập sát khí của nàng chợt thoáng qua một tia mơ hồ. Hàn Thiền cũng không thể đâm xuống. Thương Giác nhìn thấy sự mơ hồ ấy, tim như bị chạm đến, vô thức dùng giọng dịu dàng chưa từng có:
“Tịch Tịch, ta là Thương Giác.”
Nghe hai chữ “Tịch Tịch”, thân thể nàng run lên. Sức lực trong người phút chốc tan biến. Hàn Thiền thu về, tay đang đặt trên cổ hắn cũng buông ra. Giọt mồ hôi trên mặt nàng rơi xuống cổ hắn. Ngay sau đó nàng không còn chút sức lực nào, mềm nhũn ngã lên người hắn.
Chỉ trong khoảnh khắc đã như kiệt sức, nàng khẽ thở dốc. Rồi lại bất chợt ôm chặt hắn, vùi đầu vào hõm cổ hắn, cọ cọ thân mật, khàn giọng gọi: “Ca ca… ca ca…”
Thương Giác cứng người lại. Một lát sau mới đưa tay ôm lấy nàng.
Hơi thở nàng dần đều, lại chìm vào giấc ngủ.