Chương 189: Thần binh – sát cơ đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 189: Thần binh – sát cơ.

Hai người ra khỏi thành sau giờ Ngọ, trong gió thưa mưa nhẹ lên núi. Đến lúc này mưa vẫn chưa ngừng. Bầu trời u ám xám xịt, ánh sáng trong rừng lại càng tối khiến người ta tưởng như đã gần hoàng hôn.

Xe ngựa men theo đường núi đi lên, thêm nửa canh giờ nữa mới dừng lại.

Vân Triệt đánh xe bên ngoài khẽ nói: “Chủ tử, công chúa, đã đến rồi.”

Lần trước Triêu Tịch lên Nam Diệp sơn là đi một mình. Lần này lại có Thương Giác đi cùng.

Vân Triệt vén rèm xe. Thương Giác bước xuống trước.

Trước cổng ngôi chùa nhỏ đứng một lão hòa thượng mặc áo xám, râu trắng phất phơ, dung mạo hiền từ.

Thương Giác gật đầu với ông rồi quay lại đỡ Triêu Tịch xuống.

Không có người ngoài, Triêu Tịch chỉ mượn lực từ tay hắn trong chốc lát rồi buông ra, chắp tay hành lễ với lão tăng.

“Đại sư, chúng ta lại gặp nhau.”

Người đứng đó chính là Liễu Không.

Nghe vậy ông cũng chắp tay đáp lễ, lại liếc nhìn về hướng Hoài Âm thành, mỉm cười nói:

“Lão nạp nghe nói trong thành xảy ra chuyện, liền nghĩ thí chủ cũng sắp đến. Mau vào đi.”

Nói xong ông quay người đi vào chùa, thậm chí không nhìn Thương Giác thêm lần nào.

Thương Giác quay đầu nhìn Vân Triệt. Người kia gật đầu, ở lại ngoài cổng. Bạch Nguyệt cũng ở ngoài canh giữ.

Chỉ có hai người họ cùng vào trong.

Ngôi chùa nhỏ đến lạ, chỉ lớn bằng thiền viện của Lạc gia.

Liễu Không dẫn Triêu Tịch đi dọc hành lang, đến trước cửa Phật đường thì dừng lại.

“Thí chủ cứ vào đi, đèn trường minh vẫn chưa tắt.”

Triêu Tịch gật đầu, đẩy cửa bước vào.

Trong Phật đường đèn nến sáng lên, ánh sáng ấm áp dịu dàng.

Triêu Tịch bước vào. Thương Giác do dự một chút rồi đứng lại ngoài cửa.

Trong phòng, linh vị đặt ngay trước mắt.

Trên đó chỉ viết đơn giản mấy chữ.

Triêu Tịch bước lên, quỳ xuống bồ đoàn, lặng lẽ thắp hương đốt nến rồi tụng kinh.

Ngoài sân mưa rơi lất phất.

Liễu Không và Thương Giác đều đứng yên lặng ở cửa.

Khoảng một chén trà sau, Triêu Tịch mới dập đầu đứng dậy bước ra.

Liễu Không thấy nàng đi ra thì mỉm cười.

“Hôm nay thí chủ đến… chắc là muốn lấy lại vật đã gửi lão nạp giữ hộ?”

Triêu Tịch gật đầu. “Đại sư đoán không sai.”

Liễu Không hiền hòa cười, liếc nhìn Thương Giác rồi đưa tay vào tay áo, lấy ra một vật bọc trong vải gai xám.

Nhìn kích thước, dường như là một cuốn sách.

“Vật này lão nạp giữ suốt bốn năm. Hôm nay cuối cùng cũng có thể giao lại cho thí chủ, xem như không phụ sự nhờ cậy.”

Triêu Tịch hai tay nhận lấy, giọng mang chút cảm kích.

“Đại sư vốn là người ngoài thế tục, lại bị ta kéo vào hồng trần. Hương khói của gia mẫu ta muốn tiếp tục thờ phụng ở đây, sau này vẫn phải phiền đại sư.”

Liễu Không chắp tay.

“A Di Đà Phật, thí chủ cứ yên tâm.”

Triêu Tịch cất bọc vải vào tay áo, lại chắp tay.

“Có đại sư ở đây, ta đương nhiên yên tâm. Việc nơi này đã xong, ta sắp trở về Ba Lăng. Mong đại sư bảo trọng. Hôm nay chúng ta xin cáo từ.”

Liễu Không cười híp mắt.

“Thí chủ đi thong thả.”

Triêu Tịch gật đầu, liếc nhìn Thương Giác rồi quay người rời đi, hoàn toàn không do dự.

Thương Giác cũng gật đầu với Liễu Không rồi theo sau.

Nhìn bóng lưng Triêu Tịch phía trước, trong mắt hắn lóe lên một tia sáng nhàn nhạt, khóe môi cong lên.

Ra khỏi cổng chùa, Triêu Tịch cúi người vào xe ngựa.

Thương Giác theo sau.

Vừa ngồi xuống, Triêu Tịch đã nói lớn với Vân Triệt bên ngoài:

“Đi thôi, quay về Hoài Âm hầu phủ.”

Vân Triệt đáp một tiếng, bánh xe lập tức lăn đi.

Trong xe chỉ có hai người.

Không ai nói gì.

Không khí yên tĩnh đến đáng sợ.

Đường xuống núi gồ ghề, xe lại đi nhanh nên rung lắc dữ dội. Thấy Triêu Tịch ngồi bên cạnh bị lắc sang trái sang phải, Thương Giác dứt khoát kéo nàng lại gần.

Triêu Tịch nhướng mày nhưng cũng không phản đối.

Im lặng một lúc, nàng bỗng lấy vật Liễu Không vừa đưa từ tay áo ra rồi đưa cho hắn.

Thương Giác nheo mắt, bình tĩnh nhận lấy bọc vải.

Một lúc sau hắn mới mở lớp vải xám bên ngoài.

Vừa mở ra, trong mắt hắn đã lóe lên tia sáng.

Quả thực là một cuốn sách. Nhưng không phải sách bình thường.

Trên trang giấy đã ố vàng viết năm chữ sắc như đao khắc:

“Lạc thị Thần Binh Phổ.”

“Đây là điều kiện đã hứa với ngươi.”

Giọng Triêu Tịch bình thản, dường như không hề để tâm đến việc mình vừa đưa ra thứ gì.

Lạc thị Thần Binh Phổ.

Hoàng thất thèm muốn, vương thất tranh đoạt. Ngay cả giang hồ cũng có vô số thế lực tìm kiếm tung tích của nó.

Lúc liên minh, Thương Giác từng nói hắn chỉ muốn Thần Binh Phổ, Triêu Tịch cũng hứa sẽ đưa cho hắn.

Nhưng hôm nay… Nó lại được lấy từ tay hòa thượng Liễu Không.

Vật này đã được ông giữ suốt bốn năm.

Nói cách khác...Bốn năm trước Triêu Tịch đã có được Thần Binh Phổ.

Mà bốn năm trước… chính là lúc nàng rời khỏi Thục quốc.

Thương Giác nhìn năm chữ ấy một lúc lâu.

Biểu cảm hắn vẫn bình tĩnh, nhưng ánh mắt đã sâu thẳm như vực.

“Bốn năm trước nàng đã có Thần Binh Phổ. Khi đó… cũng là lúc nàng chuẩn bị rời Thục quốc.”

Triêu Tịch không phản bác.

Thương Giác nói tiếp:

“Vật này có thể đổi được rất nhiều thứ. Khi ấy Triệu Dịch sủng ái nàng vô cùng, vì sao không đưa nó cho hắn? Nàng để nó lại Thục quốc, còn để trong chùa… không sợ mất sao?”

Triêu Tịch khẽ ngẩng cằm.

“Triệu Dịch… đưa cho hắn chưa chắc hắn giữ được. Dù giữ được cũng chưa chắc dùng vì ta. Ta đương nhiên phải để lại Thục quốc, bởi ta biết… sớm muộn gì mình cũng sẽ trở về.”

Bàn tay Thương Giác cầm bọc vải hơi siết lại.

“Đưa thứ này cho ta… nàng không hối hận?”

Triêu Tịch quay sang nhìn hắn. “Vì sao phải hối hận?”

Thương Giác chợt bật cười.

“Cũng phải. Nàng có thể phá Tru Tà trận trong Kiếm Trủng, chắc hẳn đã xem qua thứ này từ lâu. Hơn nữa nàng còn có trí nhớ nhìn qua không quên. Nếu vậy… đưa cho ta thì có sao?”

Triêu Tịch không giải thích.

Thương Giác thở dài, cất bọc vải vào tay áo.

“Được. Nhận đồ của nàng thì tự nhiên phải ra sức vì nàng. Huống chi chúng ta sắp định hôn ước… nàng nên yên tâm mới phải.”

Triêu Tịch im lặng.

Thương Giác cười nói tiếp:

“Tội của Hoài Âm hầu phủ đã không thể tránh. Nàng lại có thân phận công chúa, sau này hành sự sẽ thuận tiện hơn nhiều.”

Ngừng lại một chút, hắn hỏi: “Thật sự muốn cứu Lạc Trừng Tâm?”

Triêu Tịch khẽ nhíu mày. “Khó.”

Thương Giác cong môi. “Chỉ cần nàng muốn cứu, ta sẽ giúp.”

Triêu Tịch quay sang nhìn hắn. “Ngươi định làm thế nào?”

Thương Giác nheo mắt.

“Lần này Lạc gia dính vào chuyện lớn như vậy. Chỉ cần còn mang họ Lạc, hắn sẽ không bao giờ thoát được. Nhưng hắn có tài có thủ đoạn, nếu đổi tên đổi họ… làm người thường vẫn có thể sống yên ổn.”

Triêu Tịch nhíu mày.

Thương Giác nói tiếp:

“Chuyện này ta tự có cách.”

Triêu Tịch trầm mặc một lát.

“Lần này tới là Trịnh Lâm. Tính hắn tuyệt đối không nương tay…”

Trong mắt Thương Giác lóe lên tia sáng.

“Tính hắn đúng là không nương tay. Nàng còn muốn nói Huyền Vũ quân canh giữ nghiêm ngặt, muốn cướp ngục cũng rất khó, muốn làm thần không biết quỷ không hay lại càng khó.”

“Những điều nàng nghĩ… ta cũng nghĩ đến.”

“Chỉ là cách tốt ta nói… không liên quan đến Trịnh Lâm.”

“Mà liên quan đến một người khác.”

Ánh mắt Triêu Tịch chợt lạnh lại. “Ai?”

“Thẩm Nam Tinh.”

Thương Giác chậm rãi nói ra ba chữ ấy.

Ánh mắt Triêu Tịch lập tức trầm xuống.

“Không thể nào! Thẩm gia càng không dễ khuất phục. Thủ đoạn và tâm kế của vị thiếu chủ Thẩm gia này… e rằng còn trên cả Trịnh Lâm.”

Thương Giác cười sâu. “Quả thực không thể coi thường.”

Triêu Tịch càng nhíu mày.

Nếu vậy… hắn định làm thế nào?

Có lẽ vì vẻ mặt nàng quá nghiêm túc, Thương Giác bất lực lắc đầu.

“Dù con rắn độc lợi hại đến đâu… chỉ cần biết bảy tấc của nó ở đâu, nó cũng không làm gì được ngươi.”

Nghe vậy, đồng tử Triêu Tịch co lại.

Thẩm gia địa vị rất cao trước hoàng thất.

Nhưng cục diện Hạo Kinh hiện nay chưa rõ ràng, Thẩm gia cũng không còn một tay che trời.

Còn vị thiếu chủ Thẩm gia này...

Từ đầu chỉ nghe danh chưa thấy người.

Giờ gặp rồi… vẫn không biết sâu cạn.

Đánh rắn phải đánh bảy tấc, nhưng bảy tấc của Thẩm Nam Tinh ở đâu… ai biết?

Triêu Tịch thần sắc nghiêm trọng, chờ Thương Giác nói ra đáp án.

Nhưng hắn còn chưa kịp mở miệng...

Chiếc xe ngựa họ đang ngồi bỗng chấn động dữ dội.

Triêu Tịch bị hất ngược ra sau.

Thương Giác theo phản xạ ôm lấy nàng.

Chữ “Cẩn thận” còn chưa kịp nó...

Bên ngoài xe bỗng vang lên tiếng gió xé dị thường.

Cùng lúc đó, tiếng gầm của Bạch Nguyệt vang dội khắp rừng.

Triêu Tịch và Thương Giác nhìn nhau.

Có sát khí…

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message