hoặc
Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 188: Phong vinh vừa tới, sóng ngầm đã dậy.
Đoàn Lăng Yên lại cười, ánh mắt không nhìn nàng nhưng lời lại hướng về nàng:
“Dao Quang công chúa, được phong hiệu lập phủ, đúng là vinh sủng lớn. Vương thượng đổi tính rồi, thật đáng chúc mừng công chúa. Chỉ có điều… danh tiếng năm xưa của công chúa vẫn còn đó…”
Triêu Tịch nhướng mày, nhìn cuộn trục trong tay rồi nhìn Thương Giác, trong mắt thoáng nghi hoặc.
Thương Giác cười sâu hơn. “Ta cũng vừa mới biết thôi. Dao Quang… là phong hiệu rất tốt.”
Hắn bước tới trước mặt Triêu Tịch, khóe môi cong lên. “Công chúa điện hạ...”
Người đưa chỉ gật đầu, xoay người lên ngựa. Roi ngựa vung lên, mang theo hơn mười thị vệ Thần Cơ doanh như cơn gió lao đi trên đại lộ trước Hoài Âm hầu phủ.
Đoàn Lăng Yên vẫn quỳ, đợi đến khi bóng các thị vệ gần như biến mất mới chậm rãi đứng dậy.
Ánh mắt của nhiều người vẫn rơi trên người nàng.
Trong chớp mắt ấy, sự cân nhắc trong ánh mắt họ hiện rõ ràng.
Trong chốn quyền lực, lòng người vốn tàn nhẫn vô tình theo sự đổi thay của quyền vị. Dù có cố che giấu cũng không thoát khỏi mắt Đoàn Lăng Yên.
Nàng chậm rãi quay người, liếc một vòng rồi ngẩng cằm bước vào phủ.
Thống lĩnh đeo mặt nạ lạnh giọng nói:
“Mỹ nhân, tuy có trách phạt, nhưng vương thượng không hạn chế tự do của người. Xin mỹ nhân sớm trở về Ba Lăng.”
Sắc mặt tái nhợt của Đoàn Lăng Yên thoáng cứng lại. Nàng ngẩng đầu nhìn người kia một lúc, khóe môi kéo ra nụ cười mỏng.
“Đa tạ vương thượng khoan dung, ta sẽ tuân chỉ sớm trở về.”
Cuộn trục màu mực lạnh lẽo, nhưng hoa văn sói và hươu trên đó lại tinh xảo vô cùng.
Triêu Tịch siết chặt nó rồi mới đứng dậy, khẽ gật đầu với người kia.
Không nói thêm câu nào, nàng xoay người đi về phía cổng phủ.
Nàng không nhìn ai, chỉ nhìn về phía Thương Giác đang đứng.
Hắn vẫn chờ trong cổng, lúc này bước tới đón nàng.
Ngoài cổng phủ, Đoàn Lăng Yên vẫn đang khom lưng quỳ.
Triêu Tịch khẽ nhíu mày, động tác hơi ngừng lại rồi nhận lấy cuộn trục.
Một thiếu nữ Thục quốc vô danh vô phận, trong chớp mắt đã trở thành công chúa Thục quốc được sủng ái vô song.
Đừng nói người ngoài, ngay cả Triêu Tịch cũng hơi sững lại.
Một lát sau nàng ngẩng mắt nhìn, đúng lúc chạm vào ánh mắt dưới lớp mặt nạ của người kia.
Người đó khẽ gật đầu với nàng, bước lên đưa cuộn trục:
“Công chúa điện hạ, đây là vương dụ của vương thượng. Xin người nhanh chóng trở về Ba Lăng. Nghi trượng đón người đang ở phía sau, ngày mai sẽ tới Hoài Âm. Mạt tướng còn nhiệm vụ khác nên phải rời Hoài Âm trước.”
Dao Quang là ngôi thứ bảy của Bắc Đẩu, chủ Phá Quân, tượng trưng cho phá rồi mới lập, là một hung tinh.
Không biết có phải trùng hợp hay không mà lại ứng với số mệnh nghịch sinh gây họa của Triêu Tịch năm xưa.
Khi đó nàng bị đày ải lưu vong.
Còn bây giờ, nàng lại mang thân phận tôn quý như vậy, thật sự trở về giữa tầng lớp quyền quý của Thục quốc.
Thục vương lệnh nàng lập tức trở về Ba Lăng nhận phong lập phủ.
Trong vương thất Thục quốc hiện nay, công chúa được lập phủ chỉ có mình nàng.
Những người đến xem náo nhiệt đều kinh ngạc.
Ánh mắt họ đồng loạt dời về bóng lưng tóc đen áo đỏ kia.
Triêu Tịch đứng thẳng lưng, khẽ thu cằm.
Dù nhận thánh chỉ này, trên mặt nàng vẫn không lộ chút cảm xúc.
Từ xa nhìn lại, nàng đã không còn vẻ dịu dàng vô hại như khi còn mù.
Đen và đỏ đan xen.
Trên người thiếu nữ mười sáu tuổi đã trải qua biết bao sóng gió ấy có sự bình tĩnh và ung dung hiếm thấy.
Thậm chí… còn ẩn ẩn toát ra một khí thế kiêu ngạo, sát khí lạnh lẽo.
Trong vương thất, lễ chế nghiêm ngặt.
Công chúa hoàng tử hiếm khi được ban phong hiệu.
Trăm năm qua của Thục quốc cũng chỉ có ba vị công chúa từng được phong hiệu.
Nhưng giờ đây...
Phượng Triêu Tịch, người vừa mới bị Đoàn Lăng Yên mỉa mai cách đây không lâu, lại một bước trở thành Dao Quang công chúa của Thục quốc.
Dao Quang là một trong Bắc Đẩu thất tinh, tôn quý vô cùng.
Mà phong hiệu ấy… lại rơi xuống trên người nàng.
....Sắc phong?! Phong làm công chúa?! Dao Quang công chúa?!
Giọng nói lạnh lẽo vang lên như binh khí rơi xuống đất, rõ ràng và chấn động.
Những người vốn đã kinh ngạc giờ càng không thể tin nổi.
“Vương thượng còn có chỉ dụ: phong Phượng Triêu Tịch làm Dao Quang công chúa, lập tức trở về Ba Lăng nhận phong và lập phủ.”...
Mưa xuân lất phất rơi. Trong khắp Thục quốc, e rằng chỉ có trên Nam Diệp sơn là vẫn còn thấy lác đác băng tuyết. Tùng bách vươn cao, tán lá dày như mây.
Chiếc xe ngựa nhỏ bọc vải xanh của Triêu Tịch và Thương Giác chậm rãi đi trên con đường rừng. Bốn phía tĩnh lặng đến mức chỉ thỉnh thoảng vang lên vài tiếng chim hót.
Đột nhiên, trong khu rừng yên tĩnh vang lên một tiếng gầm dữ dội của dã thú. Tiếng gầm ấy dường như còn mang theo nội lực, khiến cả rừng rung động. Trong chốc lát chim chóc bay tán loạn, dã thú chạy trốn, sự tĩnh lặng hiếm hoi lập tức bị phá vỡ.
“Bạch Nguyệt...”
Thương Giác bất lực thở dài, vén rèm xe gọi một tiếng vào rừng.
Ngay sau đó, một bóng trắng như tuyết từ trong rừng lao vọt ra, chạy thẳng về phía xe ngựa.
Chính là Bạch Nguyệt.
Con thú bị giam ở Hoài Âm hầu phủ nhiều ngày, giờ đến rừng núi hoang dã liền hứng khởi vô cùng, đến Thương Giác cũng không cản nổi. Bạch Nguyệt chạy tới bên xe, thở hồng hộc vì phấn khích.
Thương Giác lắc đầu bật cười, buông rèm xe xuống rồi quay sang người trong xe.
“Nam Diệp tự nhỏ như vậy, chắc không ai nghĩ nàng lại đặt bài vị Trang Cơ công chúa ở đây thờ phụng. Nay sắp trở về Ba Lăng, nàng có muốn mang bài vị đi không?”
Triêu Tịch khẽ lắc đầu.
“Không cần. Trong hoàng lăng Ba Lăng có linh vị và mộ của mẫu hậu. Chỉ là nơi ấy quá hỗn tạp, mẫu hậu chắc chắn sẽ không thích. Ngôi chùa nhỏ nơi núi rừng này… coi như là một chỗ an nghỉ riêng cho người.”
Thương Giác hơi sững lại, nhất thời không nói gì.
Ánh sáng mỏng trong mắt Triêu Tịch lóe lên. Nàng bỗng quay sang nhìn hắn.
“Ngươi đã rời Yến quốc hai tháng, rời Yến đô cũng gần một năm. Yến vương hậu chắc chắn rất nhớ ngươi. Nếu đi Ba Lăng e là còn mất thêm thời gian.”
Thương Giác hoàn hồn, ánh mắt sáng lên. “Nàng đang lo cho ta?”
Triêu Tịch thu ánh nhìn, lắc đầu. “Chỉ là… nghĩ đến mẫu hậu mà thôi.”
Khóe môi Thương Giác cong lên.
“Nàng không cần lo những chuyện này, ta tự có sắp xếp.”
Triêu Tịch gật nhẹ.
“Vậy thì tốt.”