Phù Lan đứng thẳng người, lại nhìn Thương Giác một cái. Nụ cười trên mặt hắn bỗng biến mất sạch sẽ.
“Người của Tấn quốc, và người Triệu quốc tối nay… Trong hai người họ, có một người có duyên phu thê với Tiểu Tịch…”
Đêm xuân vẫn còn lạnh.
Giọng Phù Lan nghiêm túc, từng lời giống như băng nhọn đâm thẳng vào lòng người.
Thương Giác nghe vậy chỉ nhíu mày, rồi khẽ cong môi. “Chỉ vậy thôi?”
Biểu cảm nghiêm túc của Phù Lan lập tức vỡ vụn.
Hắn nhướng mày, kinh ngạc nhìn Thương Giác. “Ngươi… vậy mà không có phản ứng gì?”
Thương Giác ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đen kịt.
Biểu cảm thoáng lạnh đi.
Nhưng chỉ trong chốc lát.
Sau đó hắn quay người đi về thư phòng.
Khí thế quanh người lại trở nên bình thản như không có gì.
Phù Lan nhíu mày, đi theo sau.
Rồi bỗng nhiên hiểu ra, cười. “Ngươi đã sớm biết rồi.”
Thương Giác đi thẳng vào thư phòng, ngồi sau bàn.
Vân Triệt bước vào từ ngoài, đưa cho hắn hai phong thư.
Phong thư màu đỏ thẫm, trên có phù văn niêm phong.
Chỉ nhìn cũng biết là thư cực kỳ quan trọng.
Thương Giác bình tĩnh nhận lấy.
Vừa mở ra xem một cái đã khẽ nhíu mày.
Phù Lan đứng bên cạnh, thấy vậy thì cong môi.
“Uất Chích ra ngoài rồi.”
“Triều đình Yên quốc e là sẽ không yên ổn.”
Thương Giác đọc xong hai phong thư.
Suy nghĩ một lát rồi trải giấy trắng ra viết thư hồi đáp.
Bút hắn đi nhanh và vững.
Chẳng bao lâu đã viết xong hai phong.
Hắn đưa cho Vân Triệt .
“Phong này đưa cho Tiểu Long.”
“Phong này đưa cho Uất Chích.”
Vân Triệt nhận thư rồi lập tức rời đi.
Phù Lan kéo lại tay áo, tiến lên hai bước.
Liếc nhìn bàn một cái.
Rồi quay sang giá sách lật vài quyển.
“Ngươi vì đã biết trước…”
“Nên mới vội vàng cầu thân với Tiểu Tịch đúng không?”
Thương Giác liếc hắn một cái.
Nhưng không trả lời.
Phù Lan thở dài.
“Ta đã nói rồi.”
“Ngươi làm càng nhiều…”
“Thì mệnh số của Tiểu Tịch càng hỗn loạn.”
“Ta đã nhìn sao thấy điều này.”
“Vậy nghĩa là trong vận mệnh của Tiểu Tịch chắc chắn có dây dưa với một trong hai người họ.”
Thương Giác nheo mắt.
“Sính lễ của Yên quốc đã đưa tới biên giới Thục quốc.”
“Thục vương sẽ không từ chối.”
Phù Lan “bốp” một tiếng đóng sách lại.
Quay sang nhìn hắn.
“Ngươi vẫn chưa hiểu sao?”
“Biến số lớn nhất không phải Thục vương.”
“Cũng không phải Triệu Dịch, càng không phải Cơ Vô Cấu.”
“Mà là Tiểu Tịch.”
“Nếu ngươi hiểu nàng…”
“Thì phải hiểu đạo lý này.”
Ánh mắt Thương Giác tối đi.
“Ngày mai là Đại hội Thí Kiếm.”
“Ngươi không cần lo.”
Phù Lan nhún vai.
“Ta thì chẳng có gì phải lo.”
“Mệnh cách của Tiểu Tịch cực kỳ tôn quý.”
“Ba Lăng tuy nguy hiểm trùng trùng…”
“Nhưng có quý nhân như ngươi ở bên.”
“Nàng luôn gặp dữ hóa lành.”
Dừng một chút.
Phù Lan lại hỏi:
“Ngươi định xử lý Triệu Dịch thế nào?”
Thương Giác nheo mắt.
Một lúc sau mới lắc đầu.
“Triệu Dịch không thể chết ở Thục quốc…”
Phù Lan bĩu môi.
“Cũng có lý.”
“Thục quốc bây giờ không chịu nổi cơn giận của bất kỳ nước nào.”
Thương Giác nhíu mày.
“Bây giờ…”
“Chỉ đợi Đại hội Thí Kiếm thôi.”
Trong mắt Phù Lan thoáng qua tia dao động.
Hắn do dự hỏi:
“Thanh kiếm đó…”
“Thật sự lợi hại như lời đồn sao?”
Thương Giác liếc hắn.
“Ngươi hẳn biết Uy lực của Phần Thiên.”
“Thanh kiếm này tuy được truyền tụng thần kỳ…”
“Nhưng không thể có uy lực bằng Phần Thiên.”
“Huống hồ Phần Thiên…”
“Có phải xuất phát từ chính đạo hay không cũng chưa chắc.”
Phù Lan nhíu mày.
“Phần Thiên…”
“Nhưng Phần Thiên đã mất tích từ lâu.”
“Thanh kiếm này được nuôi dưỡng bảy năm.”
“Lạc Thuấn Hoa đã tốn công tổ chức Đại hội Thí Kiếm.”
“Thanh kiếm đó chắc chắn không đơn giản.”
“Nếu đúng vậy…”
“Thanh kiếm đó có thể đoạt lấy.”
Thương Giác nhướng mày.
“Ồ?”
“Ngươi cũng tin một thanh kiếm có thể thay đổi vận mệnh sao?”
Phù Lan cười khẩy.
Lười biếng ngáp một cái.
“Đừng hỏi ta như vậy.”
“Theo ta biết…”
“Năm xưa Ân Trăn chính nhờ Phần Thiên mà thắng các bộ lạc khác.”
“Còn rốt cuộc xảy ra chuyện gì…”
“Ai biết được?”
“Có người nói Phần Thiên khiến Ân Trăn khát máu, quyền lực che trời.”
“Nhưng cũng có thể…”
“Bản tính Ân Trăn vốn đã cực độc.”
“Người của Ân thị mà…”
“Ha ha…”
Nói xong hắn nhìn Thương Giác một cái.
“Tiểu Tịch cũng có huyết mạch Ân thị.”
“Nàng chính là ví dụ rõ nhất.”
“Còn thanh kiếm kia…”
“Ngươi tự xem.”
“Một thanh kiếm có thể không thay đổi vận mệnh.”
“Nhưng có thể gánh ba phần danh tiếng, hiệu triệu những kẻ vô chủ.”
“Dù là dân thường hay nô lệ…”
“Phần lớn đều tin vào những thứ này.”
“Nhờ kiếm mà tạo thế.”
“Ngươi hiểu đạo lý đó.”
Ân Trăn là nữ đế khai quốc Đại Ân.
Người thường ngay cả tên bà cũng không dám tùy tiện nhắc đến.
Nhưng Phù Lan không chỉ gọi thẳng tên.
Lời nói còn mang ý coi thường.
Nữ đế năm xưa lập nên Đại Ân.
Là người phụ nữ đầu tiên trong lịch sử lập quốc.
Dân gian đa phần đều ca tụng công đức của bà.
Nhưng quyền lực luôn có mặt tối và tranh đấu.
Những chuyện đó người ngoài không biết.
Thế nhưng Phù Lan nói rất tùy ý.
Như thể biết rất rõ chuyện năm xưa.
Thương Giác nghe vậy nhíu mày.
“Thanh kiếm đó…”
Giọng hắn hơi do dự.
Phù Lan nhướng mày.
“Sao?”
“Ngươi lại biết chuyện gì?”
Thương Giác lắc đầu.
“Đợi hậu nhật rồi xem.”
Phù Lan lại ngáp.
“Ở Hầu phủ Hoài Âm này cũng đủ lâu rồi.”
“Không biết Ba Lăng thế nào.”
“Nếu không thú vị ta sẽ rời đi.”
“Nói ra…”
“Tứ công tử kia dù sao cũng là huynh đệ của Tiểu Tịch…”
Thương Giác dựa lưng vào ghế.
Sắc mặt nghiêm nghị.
“Huynh đệ?”
“Huynh đệ của nàng sẽ trở thành đối thủ của nàng.”
“Bây giờ Hoài Âm người nhiều mắt tạp.”
“Một công tử chết không nói lên điều gì.”
“Nhưng nếu về Ba Lăng thì sẽ không kịp nữa.”
Phù Lan lại nhún vai.
Lười biếng lật sách trên giá.
“Ta chỉ không ngờ…”
“Ngươi tự mình ra tay.”
“Dù sao người của Tiểu Tịch rất nhiều.”
“Hiện giờ Mặc Các mỗi năm kiếm tiền nhờ ám sát cũng đủ khiến người ta kinh ngạc.”
“Nói đến sát thủ…”
“Sát thủ của Mặc Các còn tốt hơn hoàng thất nhiều.”
Thương Giác nhíu mày.
“Có ta ở đây.”
“Không cần nàng tự tay làm.”
Phù Lan tặc lưỡi.
“Ha…”
“Được rồi được rồi…”
“Ngài vui là được…”
Nói xong hắn lại ngáp. Vẻ mặt đầy mệt mỏi.
Hắn quay người vẫy tay. “Ta về ngủ đây.”
“Ở Hầu phủ Hoài Âm này khí số đã tận.”
“Ở lâu cũng mất tinh thần…”
Thương Giác nhìn hắn rời đi.
Vân Triệt lập tức quay lại thư phòng.
Thương Giác nhìn hắn.
Vân Triệt lập tức báo:
“Chủ tử.”
“Triệu Dịch rời chính sảnh xong liền đến viện của Thẩm Nam Tinh.”
“Đến giờ vẫn chưa ra.”
Thương Giác không hề ngạc nhiên.
“Năm nay Triệu quốc liên tiếp bị trọng thương.”
“Xem ra Triệu Dịch muốn tìm triều đình.”
“Yên quốc và Tấn quốc đều có lợi.”
“Trong đó Yên quốc là lớn nhất.”
“Tâm tư của Triệu quốc…”
“Rất rõ ràng.”
Ánh mắt Vân Triệt trầm xuống.
“Vậy chúng ta làm gì?”
Thương Giác lắc đầu.
“Tĩnh quan kỳ biến.”
“Hạo Kinh vừa đánh xong Tây Nhung.”
“Lúc này tuyệt đối không dám hành động bừa bãi.”
Vân Triệt gật đầu.
“Còn sau này?”
“Đợi Hạo Kinh hồi thần…”
“Liệu có để các nước khác gây áp lực với Yên quốc không?”
Thương Giác cong môi.
“Lãnh thổ Yên quốc hiện giờ quả thật hơi lớn.”
“Nhưng cục diện sẽ sớm thay đổi.”
Vân Triệt hơi biến sắc.
Nhưng không hỏi thêm.
Thương Giác nhìn màn đêm ngoài cửa rồi đứng dậy.
Vân Triệt biết hắn muốn nghỉ ngơi.
Liền tránh sang một bên.
Thương Giác đi vài bước rồi dừng lại.
“Tứ công tử Thục quốc…”
“Ngươi phái người đến xem thử.”
“Lấy danh nghĩa của nàng.”
Vân Triệt lập tức đáp: “Vâng.”
Thương Giác lúc này mới đi vào nội thất.
Trong nội thất yên tĩnh.
Chỉ có tiếng nước từ phòng tắm vang ra.
Thương Giác bước về phía đó một bước.
Rồi dừng lại.
Hắn quay người đi về tiểu thư phòng.
Vừa tới nơi đã thấy Thiên Hoang đặt trên bàn đàn.
Thương Giác nheo mắt.
Như bị ma xui quỷ khiến, hắn bước tới.
Thiên Hoang được bọc trong vải gai trắng.
Cách hắn chỉ nửa thước.
Hắn nhìn cây đàn hồi lâu.
Một lúc sau… đưa tay định chạm vào.
“Ngươi đang làm gì?”
Tay hắn còn chưa chạm tới.
Sau lưng bỗng vang lên giọng Triều Tịch.
Thương Giác khựng lại.
Đành thu tay về.
Hắn quay người.
Thấy Triều Tịch mặc trường bào nam tử bước ra.
Áo rộng. Che đi đường cong tinh xảo của nàng.
Nhưng chính vì vậy… lại làm giảm bớt vẻ quyến rũ yêu mị nơi nàng.
Tóc nàng nửa khô. Trụy Nhi cầm khăn đi theo sau.
Cũng nghi hoặc nhìn hắn.
Thương Giác cười tự nhiên. “Chợt nhớ ra hôm nay ngươi chưa lau đàn.”
Triều Tịch nghe vậy liền bước tới. “Ta định lau bây giờ.”
Trên người nàng còn vương mùi hương sau khi tắm.
Nàng đi thẳng tới bên cạnh hắn.
Rất tự nhiên ôm cây đàn lên. Tháo bao đàn. Đặt đàn lên bàn.
Trụy Nhi lập tức đưa khăn bông. Triều Tịch nhận lấy. Cẩn thận lau từng chút một. Động tác của nàng tỉ mỉ và nghiêm túc. Giống như có chấp niệm đặc biệt với cây đàn.
Thương Giác nhìn nàng. Ánh mắt sâu lại.
“Ngươi nói đàn Thiên Hoang có lời nguyền.”
“Rốt cuộc là lời nguyền gì?”
Tay Triều Tịch khựng lại.
Rồi tiếp tục lau.
Im lặng một lúc mới nói:
“Người đời cho rằng đàn chỉ để tấu nhạc phong tình.”
“Nhưng không biết…”
“Đàn cũng có thể lấy mạng người.”
“Thiên Hoang là cổ vật thượng cổ.”
“Truyền rằng chủ nhân của nó sẽ được thần lực gia trì.”
“Những kẻ có ý xấu với chủ nhân…”
“Đều không sống lâu.”
Thương Giác nhướng mày.
“Đã từng ứng nghiệm chưa?”
Triều Tịch cong môi.
“Nhiều lần rồi…”
Thương Giác nheo mắt.
Không nói gì.
Triều Tịch dựng cây đàn lên.
Một tay giữ đàn.
Một tay lau mặt dưới.
Rồi nói đầy ẩn ý:
“Thiên Hoang là di vật của mẫu hậu.”
“Cũng là vật hộ thân bà để lại cho ta trước khi mất.”
“Nói vậy…”
“Thế tử lo lắng sao?”
Thương Giác lắc đầu.
“Nếu thật sự đã ứng nghiệm nhiều lần…”
“Vậy vật này rất có linh tính.”
“Có nó bảo vệ ngươi…”
“Ta yên tâm còn không kịp, sao lại lo.”
“Chỉ là ta thấy lạ…”
“Phù Lan luôn nói cây đàn này mang sát khí…”
Nói đến đây hắn đưa tay định chạm vào mặt đàn.
Triều Tịch thấy vậy liền nhíu mày, định kéo đàn ra xa.
Nhưng vì một tay giữ đàn…
bỗng trượt tay.
Cây đàn sắp rơi xuống.
Thương Giác lập tức đỡ lấy Thiên Hoang!
Triều Tịch nhíu mày.
Ném khăn xuống.
Dùng hai tay đặt đàn lại ngay ngắn.
Thương Giác nhận ra nàng không thích người khác chạm vào đàn.
Liền từ từ thu tay lại.
Nhưng vẫn không nhịn được nói:
“Cây đàn này nặng như vậy…”
“Ngươi đã mang nó suốt dọc đường thế nào?”