“Hiện giờ, ở chỗ ta, vừa hay có một thân phận rất dễ nghe.”
Giọng Thương Giác trầm ổn, ánh mắt sâu thẳm dừng lại trên người Triều Tịch. Nàng khẽ nhíu mày, chỉ cảm thấy ánh nhìn ấy như tấm lưới vô hình phủ xuống khiến nàng khó thở.
Nàng ở doanh Yến, nhưng chưa từng có ý định vĩnh viễn ở lại nước Yến. Một khi nhận thân phận hắn ban cho, dù là gì đi nữa, về sau cũng sẽ trở thành một tầng ràng buộc. Nàng không muốn tự mình chuốc thêm phiền phức.
Triều Tịch mím môi im lặng, ý cự tuyệt rõ ràng.
Ánh mắt Thương Giác lập tức trở nên khó lường. Không khí hòa nhã trước đó chợt lạnh đi. Triều Tịch ngồi thẳng, không có ý nhún nhường. Thương Giác nhìn nàng một lúc rồi đột nhiên nói:
“Hai ngày nữa sứ giả sẽ đến. Nàng cùng ta tiếp kiến.”
Triều Tịch nhíu mày. Với thân phận của nàng, gặp sứ giả để làm gì?
“Nàng đang do dự?” Ánh mắt Thương Giác sắc bén, nàng không có chỗ trốn tránh.
“Sao dám, Triều Tịch tuân lệnh thế tử.”
Thương Giác khẽ cười, giọng dịu đi vài phần: “Gặp sứ giả nước Triệu, cũng phải giữ được sự điềm nhiên như hôm nay.”
Triều Tịch hít nhẹ một hơi. Đó là điều tất nhiên.
Đúng lúc ấy, bên ngoài lại vang lên giọng Vân Triệt: “Điện hạ, có thư tới.”
“Đưa vào.” Tiếng bước chân, tiếng giấy bị xé. Một lát sau, giọng Thương Giác mang theo ý cười mỏng nhẹ: “Người này xưa nay tùy hứng. Phái người đi đón, trên đường đi chậm chút.”
Dường như hắn đã giao thư cho Vân Triệt. Vân Triệt đáp lời rồi rời đi.
Trong trướng chỉ còn lại hai người. Triều Tịch rõ ràng cảm nhận tâm trạng Thương Giác tốt lên. Nghe lời dặn dò đầy quan tâm kia, nàng không khỏi tò mò hắn muốn đón ai. Giọng hắn vẫn ôn hòa nhã nhặn như thường, nhưng lại ẩn chứa vài phần dung túng, câu dặn dò cuối cùng càng chu đáo hơn.
Chẳng lẽ là nữ tử?
Triều Tịch đang suy nghĩ, Thương Giác quay đầu đã thấy nàng xuất thần.
Ánh mắt khẽ động, hắn nghiêm giọng: “Về đi. Hai ngày này nghỉ ngơi cho tốt.”
Triều Tịch đáp lời, khi rời trướng vẫn còn mơ hồ không hiểu hôm nay hắn gọi nàng tới rốt cuộc để làm gì.
Chỉ để nói rằng hai ngày nữa có sứ giả đến?
Gạt chuyện người hắn muốn đón sang một bên, Triều Tịch chợt tò mò thân phận “dễ nghe” mà hắn nói là gì.
Nghĩ tới nghĩ lui, dường như chỉ có danh phận thiếp của thế tử Yến.
Hơn nữa, nếu hắn thật sự đưa nàng đến Hạo Kinh, những kẻ kia cũng không dám khinh nhục nàng.
Triều Tịch dừng bước, hỏi Tử Tầm bên cạnh:
“Còn mấy ngày nữa là đến năm mới?”
Tử Tầm vui vẻ đáp: “Bẩm cô nương, còn năm ngày nữa là sang năm mới!”
Năm ngày… Triều Tịch siết ống tay áo, thần sắc bỗng lạnh đi vài phần.
Hai ngày tiếp theo, nàng không gặp lại Thương Giác. Nhưng mỗi ngày đều nghe tiếng trống quân vang lên, báo hiệu đại quân Yến không ngừng hồi doanh. Nước Triệu đã cầu hòa, Thương Giác không cần hao binh tổn tướng mà vẫn có thể lấy năm thành biên giới, thậm chí còn hơn thế.
Ngày thứ ba vừa qua giờ ngọ, Thương Giác sai người mang đến y phục mới.
“Cô nương! Bộ y phục này đẹp quá! Nô tỳ chưa từng thấy váy có hoa văn hình hươu bao giờ… Cô nương, mau để nô tỳ thay cho người! Điện hạ thật đối xử với người quá tốt! Nhìn chất vải, hoa văn, thứ nào cũng là thượng phẩm…”
Tử Tầm mừng rỡ kéo nàng dậy. Triều Tịch không nỡ dội gáo nước lạnh, liền để mặc tiểu nha đầu bận rộn trước sau.
Chẳng bao lâu, Tử Tầm hít sâu một hơi: “Cô nương… tóc đừng vấn lên nữa, cứ để thế này… đẹp như tiên vậy! Nếu thế tử thấy, chắc chắn sẽ bị mê chết… à không, không được nói chữ chết…”
Trước Đại Ân là triều Hạ. Cuối thời Hạ, vua chúa ngu muội, trời giận dân oán, dân chúng lầm than. Sau đó thủ lĩnh bộ lạc Tây Ân là Ân Trăn cùng thủ lĩnh bộ lạc Đông Lâm là Phù Uyên hợp lực lật đổ Hạ, lập nên Đại Ân.
Tương truyền dưới trướng Ân Trăn và Phù Uyên mỗi người đều có một thần thú trời ban: một là hươu, một là sói. Sau này Ân Trăn trở thành nữ đế khai quốc của Đại Ân. Hơn hai trăm năm qua, Đại Ân lấy hươu và sói làm đồ đằng. Nữ tử trừ hoàng tộc vương thất không được dùng hoa văn hươu; nam tử bình thường cũng không thể tùy tiện dùng phù văn sói.
Triều Tịch khẽ chạm vào hoa văn tinh xảo trên người, nhất thời không đoán được ý Thương Giác.
Suốt buổi chiều không có tin tức gì. Đến lúc hoàng hôn, trong doanh vang lên tiếng chiêng trống nghênh khách. Dù là âm thanh đón khách, nhưng vì là quân nhạc nên vẫn mang theo vài phần sát khí.
Nửa canh giờ sau, Thương Giác xuất hiện.
Tử Tầm ý vị sâu xa bóp nhẹ tay Triều Tịch rồi cung kính lui ra. Thương Giác bước nhanh đến trước mặt nàng, đánh giá từ trên xuống dưới một lượt rồi chợt tiến lại gần.
“Còn thiếu một thứ. Ta tự mình mang đến cho nàng.”
Vừa nói, hắn cúi xuống. Cổ nàng lại lạnh đi, trước ngực lại có vật gì rơi xuống.
Hắn buộc xong dây, nhìn nàng một lượt, lúc này mới hài lòng cười.
Triều Tịch nghi hoặc, vô thức đưa tay sờ thử, nhưng chưa kịp chạm vào đã bị hắn nắm lấy.
“Dạ yến đã chuẩn bị xong, không thể chậm trễ.”
Nói rồi kéo nàng ra ngoài. Cổ tay bị hắn nắm chặt, dù cách một lớp lụa vẫn cảm thấy lòng bàn tay hắn nóng bỏng. Ra đến gió lạnh, cảm giác ấy mới dịu đi đôi chút.
Nàng trấn định lại, hỏi: “Mọi người đều đã đến?”
“Khi ta rời đi, Lưu Nhẫn còn chưa tới.”
Triều Tịch nhướng mày: “Bị cản đường?”
Thương Giác như ngầm thừa nhận: “Nhưng giờ chắc đã đến rồi.”
Triều Tịch không nói thêm.
Nửa khắc sau, hai người tới trước trung quân đại trướng. Vân Triệt chờ ngoài trướng, thấp giọng:
“Các vị tướng quân đều đang chờ điện hạ. Triệu Khang và Tiết Sùng đã nhập tọa, Lưu Nhẫn cũng đã đến.”
Quả nhiên như Thương Giác đoán.
Hắn hờ hững đáp một tiếng, đột nhiên buông cổ tay nàng. Triều Tịch vừa cảm thấy nhẹ nhõm thì bàn tay kia lại ôm lấy eo nàng.
Rèm trướng được vén lên. Hắn ôm nàng bước vào.
Trong khoảnh khắc, mấy chục ánh mắt trong trướng đều dồn về phía họ.
“Tham kiến điện hạ!” Trước là tiếng áo giáp va chạm, sau đó là mấy chục tiếng hô vang như chuông đồng.
Thương Giác gật đầu. Bên kia, Triệu Khang cười khẩy: “Thảo nào điện hạ đến muộn, hóa ra là đi gặp mỹ nhân!”
Thương Giác không để ý, ôm Triều Tịch bước đến chủ vị.
Ghế chủ vị rộng lớn, hai người ngồi vẫn dư dả.
Khi Triều Tịch ngồi xuống, tay hắn vẫn đặt trên eo nàng. Tư thế mập mờ ấy khiến nàng càng thêm nghi hoặc hắn định sắp đặt gì cho nàng. Thật sự muốn ban cho nàng danh phận thiếp?
Hai người vừa ngồi yên, Triều Tịch mang theo chút bất an chờ sứ giả hành lễ.
Nhưng chưa kịp nghe tiếng hành lễ, trong trướng đã vang lên một tiếng thét kinh ngạc the thé, khó phân nam nữ: “Thứ trên cổ Triều Tịch cô nương… là… là U Lộc?!”