“Ta không phải đã nói nàng không được ra khỏi viện sao?!”
Tốc độ nói của Thương Giác rất nhanh, lần đầu tiên trong giọng nói mang theo chút trách trách. Môi Triêu Tịch vừa động định phản bác thì bất ngờ bị hắn kéo mạnh vào lòng.
Những lời vừa đến cổ họng lập tức nghẹn lại. Vòng eo nàng bị siết chặt, cả người bị ép vào lồng ngực hắn. Một tay hắn ôm eo nàng, tay kia đặt sau lưng nàng, ôm nàng thật chặt.
Tim Triêu Tịch khẽ giật.
Trong chốc lát nàng ngây ra.
Cơ thể nàng cứng đờ, không hề đáp lại, nhưng thân thể vẫn hoàn toàn áp sát trong vòng tay hắn. Bạch Nguyệt xoay vòng quanh chân hai người, còn Vân Triệt và Chiến Cửu Thành chạy đến phía sau nhìn nhau một cái, nhất thời không dám bước lên.
Hơi thở của Thương Giác có chút rối loạn.
Lồng ngực phập phồng khiến Triêu Tịch đang áp sát hắn thoáng thất thần.
Hắn đến nhanh như vậy. Giọng nói, động tác của hắn đều lộ rõ sự căng thẳng.
Triêu Tịch chợt sững người. Hắn… đang lo cho nàng sao?
Nhận ra Triêu Tịch không hề cử động, Thương Giác khẽ thở dài rồi buông nàng ra. Hắn cúi đầu nhìn thần sắc của nàng, lại liếc qua toàn thân nàng một lượt, ánh mắt lúc này mới hơi dịu xuống.
Hắn vẫn ôm nàng trong lòng, nheo mắt nhìn về phía cảnh tượng máu me phía sau.
“Đây là binh lính nước Tề?” Giọng hắn trở nên lạnh.
Triêu Tịch cũng lấy lại tinh thần, khẽ lùi ra nửa bước. Sau khi nhìn mấy thi thể kia nàng bình thản nói:
“Phải. Ta dẫn Bạch Nguyệt ra ngoài, mấy người này rút kiếm với nó. Bạch Nguyệt nhất thời không khống chế được cơn giận nên mới thành ra như vậy.”
Thương Giác buông nàng ra rồi nắm lấy tay nàng.
Lúc này trời đã tối hẳn, nhưng điều đó hoàn toàn không cản trở hắn nhìn rõ những chi tiết trên thi thể. Chỉ trong khoảnh khắc hắn đã quay đầu nhìn chằm chằm Triêu Tịch rồi trầm giọng hỏi:
“Đang yên đang lành, sao Bạch Nguyệt lại gặp bọn họ trong khu rừng này?”
Triêu Tịch không đổi sắc mặt: “Bọn họ muốn săn giết Bạch Nguyệt, nên dồn nó vào rừng.”
Thương Giác mím môi, im lặng một lúc mới nói: “Được. Chỉ là chết vài tên thị vệ thôi.”
Nói xong hắn quay sang Chiến Cửu Thành: “Các ngươi xử lý thi thể. Lập tức phái người đi mời đại công tử nước Tề.”
Chiến Cửu Thành đáp “Vâng”, phất tay một cái, thị vệ phía sau lập tức tiến lên.
Đúng lúc ấy bên ngoài rừng cũng vang lên tiếng bước chân lạo xạo, dường như có thêm người đến.
Vân Triệt đi ra xem xét, lát sau quay lại báo:
“Chủ tử, là thị vệ phủ Hoài Âm Hầu và vài nhà khác nghe động tĩnh nên đến xem.”
Tiếng gầm của Bạch Nguyệt vốn dễ thu hút sự chú ý. Nhưng họ đến muộn như vậy hiển nhiên là không muốn rước phiền phức.
Triêu Tịch nghe vậy nhìn Thương Giác một cái.
Thương Giác chỉ thản nhiên nói: “Đây là chuyện của nước Yên. Bảo họ giải tán đi.”
Vân Triệt quay người rời đi. Thương Giác nhìn Triêu Tịch: “Nàng về trước đi.”
Quan hệ giữa nước Yên và nước Tề vốn không thân thiết, nhưng vô cớ giết nhiều thị vệ của họ thế này, dù sao cũng phải giải thích.
Triêu Tịch hiểu rõ lợi hại nên nghe vậy vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Thương Giác bóp nhẹ tay nàng: “Bên ngoài lạnh, nàng về trước.”
Trời đã khuya, gió lạnh càng nặng. Triêu Tịch vốn biết chuyện này là do mình tự ý gây ra chứ không liên quan đến Thương Giác . Nghe hắn nói vậy lòng nàng bỗng có cảm giác kỳ lạ.
Thấy nàng do dự, ánh mắt Thương Giác càng dịu dàng hơn.
Hắn vén nhẹ lọn tóc rối bên tai nàng: “Không phải chuyện gì to tát. Nàng về trước đi, ta sẽ về sau.”
Đúng lúc đó Vân Triệt trở lại, Thương Giác liền nói: “Đưa công chúa về.”
Vân Triệt đáp lời.
Triêu Tịch không tiện chần chừ nữa, nhìn Thương Giác một cái như muốn nói rồi lại thôi, sau đó quay người rời đi.
Bạch Nguyệt vốn định đi theo nàng.
Nhưng Thương Giác khẽ quát: “Bạch Nguyệt!”
Nghe gọi, Bạch Nguyệt lập tức dừng lại.
Dường như nó cũng biết lần này mình gây họa, liền khẽ rên một tiếng rồi nằm phục xuống đất.
Triêu Tịch nhìn Bạch Nguyệt rồi nhìn Thương Giác , bước chân lại chậm lại.
Vân Triệt bên cạnh nói: “Công chúa yên tâm, chủ tử sẽ xử lý ổn thỏa.”
Triêu Tịch mím môi rồi đi ra khỏi rừng hoa mộc cận, trở về Tháp Tuyết Viện.
Trời đã tối hẳn, đèn lồng trước cổng viện đã được thắp lên.
Triêu Tịch vừa tới gần thì hai bóng người nhỏ bé chạy ra, chính là Trụy Nhi và Tử Tầm
Mắt Tử Tầm đỏ hoe. Vừa thấy nàng liền vội vàng nhìn khắp người nàng một lượt rồi “bịch” một tiếng quỳ xuống đất khóc:
“Công chúa người đi đâu vậy? Nô tỳ chỉ vào phòng một lát đã không thấy người nữa, nô tỳ sợ chết khiếp! Đều là lỗi của nô tỳ, nô tỳ không trông chừng tốt người…”
Triêu Tịch nhíu mày. Trụy Nhi bên cạnh cũng mặt tái mét đầy lo lắng.
Triêu Tịch cười khổ: “Được rồi, vào trong trước đã. Không có chuyện gì lớn đâu.”
Nàng vừa đi vào viện vừa nói: “Ngươi khóc cái gì? Sao lại là không trông chừng tốt ta? Ngươi có thể giữ ta lại sao? Không ai trách ngươi cả.”
Tử Tầm vẫn nức nở: “Công chúa, lúc nãy thị vệ nói người ra ngoài nô tỳ đã thấy bất an, sau đó nghe tiếng Bạch Nguyệt gầm lại càng sợ hơn. Rồi thấy điện hạ vội vàng chạy về, nô tỳ tưởng rằng người…”
Triêu Tịch nhướng mày: “Tưởng ta xảy ra chuyện?”
Tử Tầm không dám nói thẳng hai chữ đó.
Triêu Tịch bật cười, xoa đầu nàng: “Nhưng ngươi thấy ta vẫn bình an đây. Đây là phủ Hoài Âm Hầu, hơn nữa ta cũng đâu dễ xảy ra chuyện như vậy.”
Tử Tầm vẫn nhìn chằm chằm nàng, như sợ nàng lại biến mất. Triêu Tịch thấy vậy lòng hơi trầm xuống.
Nghĩ đến việc mình để lại đống rắc rối cho Thương Giác , sắc mặt nàng cũng trở nên trầm mặc.
Đúng lúc đó Tử Tầm quay đầu hỏi: “Công chúa, điện hạ đâu rồi?”
Triêu Tịch đáp: “Hắn đang xử lý chuyện lúc nãy.”
Không ngờ Tử Tầm lại thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt quá! Có điện hạ ở đó nhất định sẽ không có vấn đề gì.”
Triêu Tịch hơi nheo mắt.
Từ khi nào Tử Tầm lại tin tưởng và dựa dẫm vào Thương Giác như vậy?
Sau khi đưa Triêu Tịch về, Vân Triệt lại rời đi. Triêu Tịch vào phòng ấm, cởi áo choàng rồi đứng bên cửa sổ. Tử Tầm mang trà nóng vào, cười nói:
“Công chúa đang đợi điện hạ sao? Người yên tâm đi, sẽ không có chuyện gì đâu.”
Nàng đưa chén trà cho Triêu Tịch. Triêu Tịch cầm trong tay, lòng bàn tay lập tức ấm lên.
Thấy nàng vẫn cau mày, Tử Tầm lại nói: “Có chuyện gì điện hạ cũng giải quyết được.”
Triêu Tịch quay đầu nhìn nàng: “Ngươi chắc vậy sao?”
Tử Tầm cười: “Dạ! Điện hạ lợi hại lắm!”
Triêu Tịch nhướng mày: “Lợi hại ở chỗ nào?”
Tử Tầm đỏ mặt gãi đầu: “Nô tỳ cũng không nói rõ được… chỉ là cảm thấy điện hạ đội trời đạp đất, chuyện gì cũng làm được. Công chúa không cần sợ gì cả.”
Triêu Tịch suy nghĩ một lát rồi quay lại nhìn ra ngoài.
Tử Tầm hỏi: “Điện hạ vẫn chưa về, công chúa có muốn tắm trước không?”
Triêu Tịch lắc đầu: “Không cần. Ta đợi hắn. Ngươi đi nghỉ đi.”
Không biết đã qua bao lâu. Một bàn tay từ phía sau vươn tới lấy chén trà trong tay nàng.
Triêu Tịch giật mình quay lại. Thương Giác đã đứng ngay trước mặt nàng.
“Trà nguội rồi mà vẫn cầm trong tay chưa uống, nàng đang nghĩ gì vậy?”
Hắn đặt chén trà xuống rồi nhìn thẳng vào nàng:
“Khương Kiêu rất rộng lượng, cũng không phát hiện ra điều gì. Nàng có thể yên tâm.”
Hắn nói xong vẫn nhìn nàng chằm chằm.
Dấu vết trên những thi thể kia đủ để hắn hiểu họ chết vì nguyên nhân gì. Hắn phối hợp lời nói của Triêu Tịch, nhưng không có nghĩa là hắn không biết sự thật.
Nghe vậy Triêu Tịch thở phào. Hai người nhìn nhau. Nàng biết hắn đang chờ điều gì.
Một lúc sau nàng mới nói:
“Trong đó có hai người là do một thiếu niên giết. Bạch Nguyệt ngửi thấy mùi máu nên chạy ra, vừa hay gặp phải. Những thị vệ còn lại muốn bắt thiếu niên kia đem đi. Ta nhất thời không nhịn được nên để Bạch Nguyệt cứu hắn.”
Thương Giác nheo mắt: “Người đó đâu?”
Triêu Tịch đáp: “Trước khi ngươi đến thì đã đi rồi. Tên Giang Ly, là hạ nhân nước Tề.”
Nàng đã nói hết mọi chuyện. Nhưng Thương Giác vẫn nhìn nàng:
“Nàng không phải người thích xen vào chuyện người khác.”
Triêu Tịch nghe vậy liền nhíu mày.
Nàng quay người nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng lạnh đi: “Lần này may mắn chưa gây ra đại họa. Ngươi yên tâm, lần sau sẽ không như vậy nữa.”
Đây mới là cách hành xử của nàng. Tuyệt đối không để rắc rối tìm đến mình.
Thương Giác đứng phía sau nhìn bóng lưng thẳng tắp của nàng.
Một lúc lâu hắn thở dài: “Ta không trách nàng. Nếu là người nàng muốn cứu, ta sẽ cùng nàng cứu.”
Hắn dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Ta chỉ không muốn nàng gặp nguy hiểm.”
Lưng Triêu Tịch khẽ thả lỏng. Nàng cảm nhận được ánh mắt hắn vẫn đặt trên người mình.
Đột nhiên nàng lên tiếng: “Thiếu niên đó có gương mặt rất đẹp. Hắn cũng dùng đao. Khi nhìn hắn ta nhớ đến chính mình khi ở vương cung nước Triệu.”
Giọng nàng rất khẽ. Như thể không muốn nhớ lại quá khứ đó.
Ánh mắt Thương Giác trở nên phức tạp. Hắn bước lên nắm lấy tay nàng.
Trong phòng lúc này chỉ còn hai người. Hành động đột ngột ấy khiến Triêu Tịch nhíu mày quay lại nhìn.
Thương Giác bình thản hỏi: “Những kẻ từng làm khó nàng… giờ ở đâu?”
Triêu Tịch nhướng mày, nhưng không rút tay lại.
Một lúc sau nàng lắc đầu: “Đều chết rồi.”
Thương Giác mím môi, đứng cạnh nàng: “Bọn họ đáng chết.”
Triêu Tịch nghe vậy trong lòng khẽ động.
Nàng nhìn bàn tay hai người đang nắm lấy nhau, nhất thời không hiểu.
Thương Giác nhìn biểu cảm của nàng liền hiểu nàng đang nghĩ gì.
Trong mắt hắn thoáng qua chút lưu luyến, nhưng vẫn dứt khoát buông tay.
Hắn nói khẽ: “Qua hai ngày nữa, đội sính lễ của nước Yên sẽ khởi hành từ Yên quốc.”
Triêu Tịch khẽ run lông mày.
Lần này nàng không nói gì nữa.