Bà Tông Thịnh chính là loại người của hành động, nghe tôi nói thì đi thẳng sang bên kia, vừa đi vừa nói:
“Yên tâm đi, mẹ con chính là yếu đuối. Để ta đi nói vài câu, đảm bảo sẽ không có chuyện gì. Cuối tuần hai đứa không bận gì thì về nhà ăn cơm với mẹ đi.”
Bà Tông Thịnh đuổi theo hướng mẹ tôi đi, trong lòng tôi vẫn lo lắng muốn đi cùng nhưng Tông Thịnh kéo tôi lại nói: “Em còn không phát hiện ra sao?”
“Cái gì? Bà anh lợi hại như vậy, lỡ… mẹ em…”