Hiểu Kiều ghé sát gần, thật cẩn thận kêu cô. Đôi mắt Cận Ngữ Ca mơ màng, giống như phải mất lâu lắm nhìn rõ người trước mắt, ánh mắt nhìn thẳng, không nói gì cũng không hỏi gì.
"Choáng váng sao? Không thoải mái như thế nào?"
Ngập ngừng, Cận Ngữ Ca từ từ vươn tay, giống như cần Hiểu Kiều. Hiểu Kiều nhanh chóng đứng lên, cô hơi đứng dậy, ngồi lên ghế sofa, đem Ngữ Ca ôm vào lòng.