Bây giờ tôi đã hiểu được cảm giác đó.Cũng như anh ấy trước đây, tôi thích ngồi bên giường, vừa lau mặt cho anh ấy vừa kể những chuyện vụn vặt xảy ra gần đây.Nếu như ngày trước tôi phải đợi đến lúc anh ấy và Khương Du kết hôn thì mới có thể tỉnh lại, thì thời gian tỉnh lại của anh giờ đây không có câu trả lời.Khương Du đã rất lâu không xuất hiện trên màn ảnh, giới giải trí đổi mới rất nhanh, tên cô ấy dần bị khán giả lãng quên.Tôi không biết cô ấy đã trải qua điều gì, nhưng quỹ đạo vốn có của thế giới này thực sự đã thay đổi theo cách khó tin.Nam chính hôn mê bất tỉnh, nữ chính thì biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.Cho đến một ngày, tôi nhớ đến căn hộ mà Thịnh Trạch từng đưa Khương Du về. Tôi hỏi trợ lý của anh ấy mật mã và lần đầu tiên lấy hết can đảm bước vào.Và ở đó, tôi gặp Khương Du.Lúc đó cô ấy đang đứng trong phòng ngủ của Thịnh Trạch, cúi đầu lật xem một tập tranh. Ngay khoảnh khắc cánh cửa mở ra, cô ấy quay đầu lại, chúng tôi bốn mắt nhìn nhau.Tính từ lần gặp gỡ trong thang máy đã hơn một năm trôi qua, có lẽ do bệnh nghề nghiệp của bác sĩ, tôi vô thức để ý đến sắc mặt của cô ấy, dù không trang điểm nhưng vẫn xinh đẹp, chỉ có điều trông có vẻ như mới hồi phục sau một trận bệnh.Chúng tôi im lặng đối diện nhau rất lâu, và câu đầu tiên cô ấy nói là:"Đừng hiểu lầm, đây cũng là lần đầu tiên tôi vào phòng ngủ này."Sau đó cô ấy cầm tập tranh tiến đến gần tôi, mở một trang ra và so sánh với khuôn mặt tôi, sau đó khẽ bật cười đầy ẩn ý:"Chậc, anh ấy lừa tôi rồi! Chủ nhân thật sự vừa xuất hiện, ai trên tranh này cũng đã quá rõ."Sau đó chúng tôi ngồi trên ghế mây ở ban công, cô ấy kể về những chuyện đã xảy ra giữa cô ấy và Thịnh Trạch.Cô ấy nói rằng cô ấy chỉ đến lấy một món đồ, và đây là lần cuối cùng cô ấy đến đây.Cô ấy kể rằng ở bên Thịnh Trạch chỉ để ép người yêu cũ của mình xuất hiện.Cô ấy nói trong buổi lễ cưới với Thịnh Trạch, thực ra cô ấy đã bỏ đi trước anh ấy.Cô ấy kể rằng ban đầu cô ấy nghĩ Thịnh Trạch thực sự yêu mình, cảm thấy áy náy, nhưng bây giờ nhìn thấy tôi, cô ấy không thấy áy náy chút nào nữa."Hóa ra anh ấy thực sự coi tôi là người thay thế, vậy càng tốt. Tôi cũng thật sự đã lợi dụng anh ấy, chúng tôi hòa nhau!"Khương Du bật cười, thở phào nhẹ nhõm.Càng nghe, tôi càng thấy kỳ lạ, không mang chút cảm xúc cá nhân nào, tôi hỏi cô ấy:"Tại sao cô lại không yêu anh ấy?"Cô ấy đứng lên đi đến bên cửa sổ kính, ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh ngoài kia, rất lâu sau mới nói:"Thật ra, tôi và Thịnh Trạch thuộc cùng một kiểu người.""Những người cùng chìm trong bùn lầy thì không thể cứu nhau được, chúng tôi không thể yêu nhau."Trước khi rời đi, cô ấy để lại câu cuối:"Nói thật nhé, tôi với Thịnh Trạch không có duyên phận lớn bằng tôi và cô đâu, xét cho cùng, chúng ta giống nhau đến vậy, ai biết kiếp trước có khi là chị em ruột không chừng!"Tôi mang tập tranh trở về bệnh viện, mở từng trang từ đầu đến cuối, không ngoại lệ, mỗi trang đều là bóng lưng hay bóng nghiêng được phác họa bằng vài nét bút.Ban đêm, tôi lại mơ.Trong giấc mơ, tôi trở về những ngày vừa tốt nghiệp cùng Thịnh Trạch.Khi đó, dù vất vả nhưng lại rất đẹp.Thịnh Trạch đưa tôi đến cổng bệnh viện nơi tôi thực tập, sau đó lấy từ túi áo khoác rẻ tiền ra một chai sữa chua, xoa đầu tôi cười nói:"Tối đợi anh đến đón em nhé."Tôi nhìn anh ấy, biết rõ đây chỉ là một giấc mơ nhưng đã quá lâu rồi tôi chưa thấy nụ cười của anh ấy, chưa nghe giọng nói của anh ấy, muốn mở miệng gọi anh ấy mà âm thanh lại nghẹn lại trong cổ họng, nước mắt bất ngờ lăn dài từng giọt.Anh ấy hoảng sợ, vụng về lau nước mắt cho tôi, càng lau càng nhiều nên anh ấy trực tiếp kéo đầu tôi vào lòng."Có phải em chịu ấm ức ở bệnh viện không?"Tôi lắc đầu, bình ổn lại cảm xúc rồi thoát khỏi vòng tay anh ấy, giọng khàn đi vì khóc:"Không, chỉ là... đã quá lâu rồi em chưa nghe giọng anh thôi."Anh ấy cười bất lực, đưa tay bẹo má tôi, kìm nén hôn lên trán tôi rồi dịu dàng nhìn tôi nói:"Đừng khóc nữa, anh đi đây."Tôi gật đầu, khi bóng dáng anh ấy dần khuất vào biển người, tim tôi đau nhói, tỉnh dậy từ giấc mơ.Xung quanh là một căn phòng yên tĩnh.Trong bóng tối, tôi ôm chặt tay của Thịnh Trạch, úp mặt vào bàn tay đó, rơi nước mắt không thành tiếng, rất lâu sau, một tiếng thở dài rất nhẹ vang lên, giọng nói khàn khàn chậm rãi cất lên:"Mạn Mạn, đừng khóc nữa."Sau một năm bảy tháng hôn mê, Thịnh Trạch tỉnh lại.*Các bác sĩ đến từng người một, đều kinh ngạc không thôi.Thịnh Trạch nhướn mày cười, trêu chọc tôi:"Phải nhờ ơn bác sĩ Giang đấy, tôi nghe thấy cô ấy khóc, sốt ruột quá nên tỉnh luôn."Tôi: “...”Ba ngày sau, tôi đưa anh ấy xuất viện về nhà.Trong một thời gian dài, tôi luôn lặng lẽ ngắm anh ấy, sợ rằng mình chỉ đang mơ. Cho đến một đêm, khi chúng tôi đang xem phim trong phòng khách, anh ấy bất ngờ đưa tay che mắt tôi, giọng khàn khàn:"Mạn Mạn, đừng nhìn anh bằng ánh mắt như thế nữa, đây không phải là mơ."Tôi ngạc nhiên: "Sao anh biết em đang nghĩ gì?"Anh ấy khẽ thở dài, "Vì khi em mới tỉnh dậy, anh cũng giống như em bây giờ."Lời anh ấy như mở ra cánh cửa ký ức, tôi bèn hỏi câu mà bấy lâu nay vẫn thắc mắc:"Tại sao anh lại ở bên Khương Du?"Anh ấy dường như cân nhắc rất lâu rồi mới nói:"Anh đã có một giấc mơ, mơ thấy thế giới này xoay quanh anh và Khương Du, chỉ khi anh và cô ấy kết hôn thì em mới tỉnh lại.""Anh không biết điều đó có thật hay không, nhưng lúc đó anh gần như đã thành một kẻ tuyệt vọng đánh cược.""Mạn Mạn, em tin anh không?"Tôi nắm chặt ly nước trong tay, nhìn anh ấy chăm chú:"Em tin."Bộ phim vẫn tiếp tục chiếu, tôi nhìn nhân vật chính trên màn ảnh nhưng suy nghĩ lại lan man đến những khoảng trống ngoài cốt truyện, họ đang yêu ai chăng?Có lẽ vì quá mải mê suy nghĩ, tay tôi buông lỏng lúc nào không biết, ly nước đổ hết lên váy tôi, ngay giây tiếp theo, Thịnh Trạch đè tôi xuống sofa.Chiếc ly rơi xuống thảm, im lặng không tiếng động.Thịnh Trạch giữ chặt cổ tay tôi bằng một tay, tay còn lại khẽ vén váy tôi lên, ánh mắt nhìn tôi đầy tính chiếm hữu:"Mạn Mạn, váy bị ướt rồi thì đừng mặc nữa."Nghĩ đến việc anh ấy mới tỉnh dậy không lâu, thể lực chắc chưa hồi phục, tôi nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh ấy, cố vùng vẫy một phen.Nhưng, vô ích.Trong khoảnh khắc đê mê, môi anh ấy chạm nhẹ vào tai tôi, giọng nói chậm rãi, có chút cố chấp:"Mạn Mạn, chúng ta kết hôn nhé."— HẾT CHÍNH TRUYỆN — 

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message