Chương 70: Sự công nhận đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 70: Sự công nhận.

Mục Nhiễm nhìn ra cửa, chỉ thấy Tái Bình Lan vậy mà lại đứng ở vị trí đầu tiên.

【Tái Bình Lan? Sao anh ta lại tới đây?】

【Có phải là đến để khảo nghiệm tay nghề của host không? Host mau nghĩ xem phải làm món gì mới có thể được Tái Bình Lan công nhận!】

【Đúng đó host, hôm nay chị mua nào là gà, sườn, jambon, móng heo nhiều như vậy, nhất định phải làm một món “mạnh tay” mới được, nếu không thì sao trấn được Tái Bình Lan.】

Thế nhưng, Mục Nhiễm nhìn Tái Bình Lan đang ngồi trong phòng ăn chờ món, khóe môi khẽ cong lên, mỉm cười.

Ban đầu cô còn tính tìm cách dẫn Tái Bình Lan tới, không ngờ cô còn chưa ra tay, Tái Bình Lan đã tự tìm tới cửa rồi. Xem ra lời Sơ Tâm nói là thật — tấm thiệp mời trong tay Tái Bình Lan tới nay vẫn chưa đưa ra ngoài.

Lần này anh ta đến đây, e rằng cũng là để đánh giá số 93. Vậy thì, nếu mục tiêu của cô chính là tấm thiệp mời trong tay Tái Bình Lan, hôm nay nhất định phải khiến anh ta hài lòng.

【Host, chị định làm gà quay, chân giò heo, sườn nướng hay là giăm bông hầm cải vậy?】

Trong livestream, mọi người thi nhau góp ý, ai nấy đều muốn Mục Nhiễm làm món ngon nhất để giữ chặt dạ dày của Tái Bình Lan.

Nhưng tất cả đều bị Mục Nhiễm lần lượt phủ nhận.

“Tôi muốn làm món không phải như mọi người nói.”

【Vậy là món gì?】

Livestream lập tức nổ tung, độ náo nhiệt không thua gì hôm qua lúc Mục Nhiễm đấu khẩu với Phương Tâm Vũ. Mọi người lao ra bình luận, tò mò không biết cô muốn làm món gì.

Mục Nhiễm nhìn đống nguyên liệu mua về, suy nghĩ thật lâu, cuối cùng khóe môi cong lên, ánh mắt đầy tự tin:

“Ta biết mình sẽ nấu món gì rồi.”

【Rốt cuộc là món gì vậy host, đừng treo ngược dạ dày bọn tui nữa!】

“Bí mật!” Đôi mắt Mục Nhiễm hơi nheo lại.

【Host đáng ghét! Lại treo người ta! Ghét ghét ghét!】

“……”

Đúng lúc này, một người Nhật Bản dưới sự vây quanh của vài nhân viên đi vào nhà hàng.

Nhân viên dẫn đầu – Giang Tái – giới thiệu: “Ngài Matsumoto, đây chính là nhà hàng nổi tiếng nhất thành phố dạo gần đây. Vì chủ quán của nhà hàng quá thần bí, không ai biết là ai. Ban đầu quán cũng chẳng có tên, là do khách đông quá nên mọi người gọi theo địa chỉ – số 93 đường Hoa Gian.”

“Ồ?” Vị Matsumoto này lại biết nói tiếng Trung, chỉ là khẩu âm hơi kỳ lạ. “Nếu đúng như vậy, tay nghề ở đây chắc chắn rất tuyệt.”

Không biết bằng cách nào, bọn họ cũng lấy được số thứ tự, vào thẳng nhà hàng rồi ngồi bàn đối diện với Tái Bình Lan.

Vốn bên cạnh còn có vài người khác. Giang Tái thấy vậy, liền nói:

“Chào mọi người, hôm nay công ty chúng tôi có khách quý, mong mọi người có thể ra ngoài một chút. Tôi sẽ bồi thường cho mọi người.”

Nói rồi, Giang Tái lấy ra một xấp tiền.

【Định dùng tiền đuổi người?】

Mục Nhiễm nhíu mày. Nếu lúc còn đang xếp hàng mà có người bán số thứ tự, cô không quản được. Nhưng đã vào tới nhà hàng rồi mà còn muốn đuổi người ta ra ngoài thì thật quá đáng.

Đúng lúc này, Ngụy Nhiên và Mễ Tiểu Xuyên cũng đang ngồi ở đó. Hai người nhìn nhau, chợt cười:

“Mễ Tiểu Xuyên, có người lấy tiền ném vào mặt cậu kìa!”

“Ném vào tôi thì có ích gì! Hơn ngàn tệ mà muốn đuổi tôi đi? Không đời nào! Muốn ném tiền thì cũng phải biết cách ném chứ! Nếu thực sự nhiều tiền như vậy thì đem xe tải chở đến, hoặc dùng thuyền chở, dùng máy bay chở cũng được! Không thì ít ra cũng phải đổi sang một ngàn đô la chứ? Nhân dân tệ tính là cái gì!”

“Đúng vậy! Coi tụi này chưa từng thấy tiền chắc? Thời buổi này, ngay cả ăn bữa cơm cũng bị người ta xem thường.”

“Các người…” Giang Tái cau mày, anh ta chưa từng gặp ai không thích tiền như vậy. “Năm ngàn một người, mời các vị rời đi!”

“Năm nghìn? Nếu là đô la Mỹ thì gia còn suy nghĩ một chút.” – Ngụy Nhiên vắt chân chữ ngũ, móc tai nói.

Lông mày Giang Tái càng nhíu chặt hơn. Matsumoto thấy vậy thì đưa tay ngăn lại:
“Bọn họ thà không lấy tiền cũng không chịu đi, đủ thấy tay nghề của nhà hàng này thực sự rất hấp dẫn. Không sao, chỉ cần món ăn ngon thật sự, tôi sẵn lòng đợi cùng mọi người.”

Nghe vậy, Giang Tái mới không cam lòng mà rút lại, liếc nhìn mấy người kia một cái, sắc mặt u ám.

Không trách được Giang Tái coi trọng như vậy, bởi Matsumoto là khách quý của công ty anh ta. Không ngờ Matsumoto lại chỉ đích danh muốn tới nhà hàng khó xếp hàng nhất thành phố này. Vì vậy, Giang Tái chỉ có thể đưa người tới đây. Đã là khách quý thì tất nhiên phải tiếp đãi chu đáo, khiến đối phương hài lòng. Nếu đối phương vì môi trường ăn uống tệ mà nổi giận, anh sẽ thiệt hại nặng. Cho nên mới nghĩ ra cách dùng tiền “đuổi khách”.

Từ đầu tới cuối, Tái Bình Lan đều không nói gì. Anh dựa vào ghế, lật xem một cuốn tạp chí ẩm thực, khóe môi như có như không mang theo ý cười, không ai đoán được anh đang nghĩ gì.

Mục Nhiễm thấy vậy, chỉ nhếch môi hừ lạnh một tiếng – không hổ là thực khách của cô, ngay cả tính tình cũng giống cô.

Giang Tái quá xem thường số 93 rồi, cũng xem thường khách của số 93. Quán này bán không rẻ, có khi một món đã giá mấy ngàn, khách thường đến ăn trông thì bình thường, nhưng thực ra chẳng ai thiếu tiền cả. Như Mễ Tiểu Xuyên, nói là gia cảnh bình thường, mở cái quán cà phê nhỏ chẳng mấy ai tới, nhưng nếu thực sự nghèo khó, sao dám cứ lỗ vốn mà vẫn nhất quyết tới 93 ăn? Nói đâu xa, cái quán cà phê của cậu ta một ngày kiếm được bữa cơm hay không còn chưa chắc nữa là.

Giang Tái lại muốn dùng tiền ép khách của cô đi – đúng là xem thường đẳng cấp của số 93 rồi.

Nghĩ vậy, Mục Nhiễm mới cúi đầu tiếp tục nấu ăn.


Matsumoto vốn nghĩ rằng mình cầm số 2, còn người ngồi bên cạnh – Tái Bình Lan – lại là người cầm số 1, vậy chắc chắn sẽ nhanh chóng được ăn. Dù sao bọn họ cũng coi như có chút danh tiếng, cho dù chủ quán không tiếp đãi đặc biệt thì cũng không đến mức để họ đợi lâu như vậy. Nhưng điều khiến Matsumoto nổi giận là: họ đã chờ suốt ba tiếng rưỡi, từ sáng sớm tới giữa trưa, mặt trời lên đến đỉnh đầu, mà đồ ăn vẫn chưa mang ra!

“Sao lại thế này?” – Matsumoto nhíu mày khó chịu hỏi – “Đầu bếp ở đây không phải cố ý chọc tức người ta đấy chứ?”

“Cố ý cái gì mà cố ý! Chủ quán không phải loại người như vậy!” – Mễ Tiểu Xuyên lập tức bênh vực.

“Nhưng đúng là chưa bao giờ phải chờ lâu như hôm nay.” – Ngụy Nhiên nói.

“Phải đó, hôm nay đợi hơi lâu thật. Cũng may công việc tôi tự do, chứ không thì căn bản không thể đến đây xếp hàng được!”

“Ừ, chủ quán hôm nay bị sao vậy nhỉ? Có phải xảy ra chuyện gì rồi không? Không lẽ bị ngộ độc khí ga?”

Mễ Tiểu Xuyên liếc mắt: “Ngộ độc khí ga chúng ta ngồi đây không ngửi thấy chắc?”

“Vậy thì bị đau tim?”

“Không đến mức thế đâu. Để tôi về quán xem sao.”

Trong lúc họ bàn tán, Tái Bình Lan đã xem xong một cuốn tạp chí, lại lấy thêm một cuốn khác ra đọc tiếp.

Thực ra so với sự sốt ruột của người khác, anh lại càng thêm mong chờ. Một nhà hàng dám để khách đợi bốn tiếng – hoặc là người chủ quá kém trong kinh doanh, hoặc là dù mất tiền cũng nhất quyết phải làm ra món ăn hoàn mỹ. Còn thuộc loại nào, đợi món ăn lên sẽ rõ.


Matsumoto càng lúc càng mất kiên nhẫn, Giang Tái đành chạy đến cửa bếp, đập mạnh mấy cái:

“Này! Chủ quán! Xong chưa vậy? Mở nhà hàng kiểu gì mà bốn tiếng chưa ra được món ăn nào!”

Cách làm này lại khiến Mễ Tiểu Xuyên và Ngụy Nhiên bực bội.

“Chủ quán nấu ăn lúc nào cũng vậy, chỉ cầu chất lượng. Ai muốn ăn thì đợi, không đợi thì thôi. Chúng tôi ở lại đây là tự nguyện. Anh không muốn đợi thì đi cho nhanh!”

Nghe thế, mấy người phía sau liên tục gật đầu, vừa đánh bài vừa cười:

“Anh đi đi, để bọn tôi còn được lên bàn sớm hơn!”


Đúng lúc đó, “phập” một tiếng, cửa sổ thông đồ ăn bật mở.

Mọi ánh mắt lập tức nhìn sang, chỉ thấy từng chiếc tiểu thố bằng sứ trắng được xếp ngay ngắn ở cửa sổ.

“Mỗi người một phần nhé?”

Mọi người tự giác đứng dậy bưng một thố về chỗ.

Matsumoto nhìn thố nhỏ trong tay, mày nhíu lại:
“Đang đùa đó hả? Tôi đợi bốn tiếng chỉ để ăn thứ nhỏ như vậy sao?”

Ngay cả Tái Bình Lan cũng nhìn chằm chằm cái thố, đoán không ra ý đồ của chủ quán. Thố chỉ lớn bằng lòng bàn tay, bên trong chẳng lẽ là... trứng hấp?

Nghĩ vậy, anh mở thố ra – rồi sững người.

Chỉ thấy trong thố là hai ngọn tâm cải trắng nhỏ xíu.

Đây là…

Tái Bình Lan không kìm được, lập tức gắp lên nếm thử. Nhưng còn chưa kịp ăn thì bên cạnh đã vang lên tiếng “bốp!” – Matsumoto đập mạnh xuống bàn, tức giận:

“Tôi chờ bốn tiếng, các người cho tôi ăn Thanh Thủy Bạch Thái sao?! Đây là trò đùa à? Món này ở đâu mà chẳng có! Ẩm thực Trung Hoa từ khi nào lại sa sút đến mức này?!”

Thực ra Ngụy Nhiên và Mễ Tiểu Xuyên cũng thấy khó hiểu. Bình thường món ăn của chủ quán đều rất tinh xảo, nhìn đã đẹp mắt. Hôm nay món này trông quá đơn giản – chỉ mấy muỗng nước trong cùng hai ngọn cải trắng – khó trách Matsumoto nổi giận. Ông ta mang theo bao nhiêu mong đợi tới ăn món Trung Hoa, đợi bốn tiếng mà cuối cùng lại thấy như bị trêu chọc.

Tuy nhiên, Mễ Tiểu Xuyên và Ngụy Nhiên tin rằng chủ quán không phải loại người như vậy. Họ từng nhiều lần xem thường món ăn của chủ quán, nhưng mỗi lần nếm thử đều bị đánh gục.

Nghĩ vậy, Mễ Tiểu Xuyên gắp một ngọn cải lên nếm thử. Vừa ngậm vào miệng, nhai hai cái, cậu nhịn không được chửi thề:

“Vãi thật! Cái gì đây! Không phải cải trắng à? Sao lại có vị như thế này! Còn cái nước này nữa, nhìn thì như nước đun sôi, nhưng uống vào lại giống như…”

“Nước dùng gà!” – Tái Bình Lan nói, rồi hỏi Mễ Tiểu Xuyên, “Đúng không?”

“Đúng đúng đúng! Chính là nước gà!”

Tái Bình Lan thản nhiên giải thích:
“Đúng vậy, món Khai Thủy Bạch Thái (cải trắng nước sôi), nói là nước sôi, nhưng thực chất là phần nước dùng gà trong suốt tinh khiết nhất. Nhìn thì đơn giản, nhưng phải dùng gà mái già, giăm bông, xương heo... ninh trong nhiều giờ, lại thêm các loại gia vị để dẫn hương, khiến nước dùng đậm đà mà không lộ dấu vết của gia vị, rõ ràng cho vào toàn là thịt, vậy mà không có lấy một váng mỡ. Nước gà vốn phải đục, có màu, vậy mà lại trong veo như nước lã. Sau đó chia nước dùng làm hai phần, lấy bắp cải non mềm nhất, dùng kim bạc đâm liên tục lên phần lõi để tạo ra các lỗ nhỏ li ti, rồi cho cải vào vợt, rưới một phần nước dùng đang sôi lên, chần đến bảy phần chín. Cuối cùng, mới cho cải vào thố, rưới phần nước dùng còn lại. Lúc này, cải mới đạt tới độ tươi mềm hoàn hảo.”

【Cuối cùng cũng có người hiểu hàng! Phải tận mắt thấy host nấu nước dùng mới biết nó quý thế nào!】

【Chuẩn! Mất hơn bốn tiếng ninh, mà cuối cùng từ cả con gà già chỉ ra được một thố nhỏ thế thôi!】

Vừa nói, Tái Bình Lan vừa gắp một ngọn cải lên. Thấy bắp cải trắng vàng xen nhau, dưới lớp nước dùng trong suốt lại ánh lên một tầng sáng mỏng.

Khai Dương Bạch Thái nhìn thì đơn sơ, nhưng thực chất là bài thi về khả năng nấu nước dùng của đầu bếp. Trong quá trình hầm nước phải đổi nhiều loại lửa, nếu không nắm chắc hỏa hầu thì không thể thành công. Còn dùng kim bạc đâm xuyên lõi cải, là thử thách về mắt nhìn và sự kiên nhẫn. Tóm lại, đây là món ăn cực kỳ tinh tế. Không lạ khi năm xưa ngự trù Hoàng Kính Lâm của từ Hy Thái Hậu nhờ phát minh món này mà phất lên.”

Mễ Tiểu Xuyên vừa ăn vừa nghe mà đơ cả người. Trước giờ cậu chỉ biết ăn, nào ngờ trong một món của chủ quán lại lắm công phu như vậy. Nhìn miếng cải kẹp trên đũa, cậu bỗng thấy mình đúng là… lãng phí báu vật!

Cải này có cả lỗ kim sao? Sao cậu không hề nhìn ra nhỉ?

Tái Bình Lan nói xong liền uống một ngụm nước dùng. Hương vị so với tưởng tượng còn ngon hơn. Đây không phải lần đầu anh ăn Khai Thủy Bạch Thái — món này là đặc sản của khách sạn Bắc Kinh, cũng là món trong quốc yến. Nhưng chưa lần nào ăn được chuẩn vị như hôm nay.

Nói sao nhỉ — trước đây cũng từng thấy kinh diễm, nhưng tuyệt nhiên không được thoải mái như hôm nay.

Đúng vậy — thoải mái. Nước dùng trôi xuống cổ họng, vào đến dạ dày, không hề tạo cảm giác nặng bụng, hoàn toàn không dầu mỡ, chất lỏng nhẹ như nước, nhưng lại chứa tinh túy của gà mái già, giăm bông, xương heo... Cả nồi nước gà, cuộn lại chỉ còn một thố tinh túy nhất này. Tay nghề nấu nước đúng là khiến người ta kinh ngạc!

Matsumoto nghe xong, bán tín bán nghi, cũng uống thử một ngụm. Rồi đôi mắt lập tức mở to, ngạc nhiên hiện rõ:

“Món súp này… tuyệt diệu không lời!”

【Còn biết nói thành ngữ nữa chứ! Tiếng Trung của người Nhật này cũng không tệ đâu nha!】

Matsumoto nói xong liền gắp cải bỏ vào miệng. Vừa cắn một cái là không dừng lại được, chẳng mấy chốc đã ăn hết cả hai ngọn.

Sau đó, ông ta vội vàng bưng thố lên, ực ực uống sạch. Đến khi thấy đáy thố, vẫn còn lưu luyến:

“Cải này… thật sự quá ngon! Ban nãy đúng là tôi có mắt không thấy Thái Sơn!”

Nghe vậy, mọi người đều bật cười.

Nói rồi, Matsumoto chân thành quay sang Giang Tái:

“Anh Giang, cảm ơn vì đã đưa tôi đến ăn món tuyệt phẩm này! Tôi cảm thấy đây là món ngon nhất tôi được ăn ở Trung Quốc. Tôi quyết định — ngay lập tức ký hợp đồng với anh.”

Giang Tái nghe vậy, vui mừng không xiết:
“Cảm ơn Matsumoto tiên sinh!”

Matsumoto thả lỏng người, nâng thố lên nói:
“Vậy thì… phiền cho tôi thêm một thố nữa!”

“Xin lỗi, Matsumoto tiên sinh.”

“Hửm?”

“Nhà hàng này chỉ bán mỗi món một phần, ăn xong không gọi thêm!”

“…Vậy là dù tôi còn đói cũng không được thêm nữa?”

Giang Tái lau mồ hôi, áy náy nói:
“Vâng ạ. Ngài xem, phía sau vẫn còn mấy chục người đang xếp hàng…”

Tái Bình Lan lau miệng, vui vẻ tự nhủ:

“Trừ lần trước ăn món thô hoàng du và mì lươn xào giòn, không ngờ thế gian này còn có đầu bếp khiến tôi ăn xong mà bụng vẫn thấy đói, cứ cảm giác còn thòm thèm mãi!”

Nói xong, anh dọn dẹp bàn, rửa sạch bát đũa rồi cho vào tủ khử trùng, sau đó mới bước tới bên cửa sổ.

Từ trong túi áo, Tái Bình Lan lấy ra một phong bì bạc đưa tới trước cửa sổ:

“Chủ quán, đây là tấm thiệp mời duy nhất tôi còn. Có tấm thiệp này, anh không cần tham gia vòng sơ loại hay tuyển chọn, có thể trực tiếp vào vòng loại chính của cuộc thi ‘Đầu bếp thần’. Tôi hy vọng anh nhất định sẽ đến tham dự, mang theo kỳ vọng của tôi, trở thành Thần Trù nhé!”

Nói xong, Tái Bình Lan cúi người hành lễ, mắt đỏ hoe rồi rời đi.

Ban đầu, khi ăn món thô hoàng du do Mục Nhiễm làm, anh ta đã tin rằng Mục Nhiễm chính là đầu bếp thần tiếp theo. Nhưng Mục Nhiễm không mở nhà hàng, dĩ nhiên cũng không thể tham gia cuộc thi lần này. Tưởng rằng tấm thiệp mời này sẽ bị bỏ phí, ai ngờ trước khi hết hạn, anh ta lại phát hiện ra một quán ăn tuyệt vời như thế này – sao có thể không kích động cho được!

Anh ta vừa đi khỏi, Mễ Tiểu Xuyên lập tức chạy tới nhặt lấy tấm thiệp mời: “Đây là thiệp mời cuộc thi Đầu bếp thần sao?”

“Trời ơi! Nhìn sang xịn thật đấy!”

“Có nghĩa là Tái Bình Lan đã đưa tấm thiệp này cho chủ quán?”

“Chủ quán số 93 sẽ tham gia cuộc thi Đầu bếp thần á?”

Trong chốc lát, mọi người đều ngây người.

Quán ăn nhỏ mà họ yêu thích, lại được chính Tái Bình Lan công nhận.

Trời ơi! Thật vinh dự biết bao! Nếu chủ quán thật sự đoạt được danh hiệu Đầu bếp thần…

Há chẳng phải chứng minh ánh mắt bọn họ tinh tường lắm sao?


【Chúc mừng, chủ livestream!】
【Cuối cùng cũng lấy được thiệp mời cuộc thi Đầu bếp thần rồi!】
【Đúng vậy, nghiền nát Mục Thiên Tâm chỉ còn là chuyện sớm hay muộn!】
【Thu phục nam thần Diệp Phóng, đoạt quán quân Đầu bếp thần! Chủ livestream cố lên!】

Mục Nhiễm nhìn tấm thiệp mời ấy, khẽ mỉm cười.

Tối đến, lên Weibo cô mới phát hiện tin tức cô được Tái Bình Lan công nhận nhờ món “Bắp cải nấu nước” đã lan truyền khắp mạng. Nhiều người nhìn món ăn trông đơn giản kia trong ảnh, đều hiếu kỳ – rốt cuộc đó là món gì mà khiến Tái Bình Lan khen không dứt miệng?

Thế là, có rất nhiều người lên Weibo hỏi cô:

“Chủ quán, có thiệp mời rồi, có tham gia cuộc thi Đầu bếp thần không?”

Mục Nhiễm xem qua bình luận, chọn một câu rồi trả lời:

“Cuộc thi Đầu bếp thần, đợi tôi!”

Viết xong, mặc kệ cư dân mạng đang sôi trào, cô lặng lẽ tắt Weibo.

Lúc này, Hách Đạt gọi điện đến cho Mục Nhiễm:

“Mục Nhiễm à, cô giúp tụi nhỏ thu dọn đồ, tổ đạo cụ sẽ đến ở nhờ hai hôm nhé?”

“Hả? Có chuyện gì vậy?” Mục Nhiễm ngơ ngác.

Hách Đạt cười: “Cô quên rồi sao? Lần trước vì vụ bảo mẫu tung video cô đánh con, lúc Diệp Phóng đứng ra giải thích, không phải đã nói đó không phải đánh con, mà là cô đang diễn để giúp tụi nhỏ thử vai sao? Chuyện này không phải nói cho có rồi bỏ qua. Diệp Phóng đã bàn với đoàn phim rồi, Tiểu Mễ và Tiểu Mặc sẽ đóng vai nam chính và em gái trong phim. Đạo diễn còn đặc biệt thêm cảnh ‘dì ghẻ dẫn con’ vào giữa. Vậy nên, cô mau đưa hai đứa nhỏ đến, quay mấy phân cảnh đó đi.”

“…” Mục Nhiễm chết lặng.

Chuyện đó, cô sớm đã quên sạch rồi.

“Hay… để tôi tự lái xe đưa bọn trẻ đi rồi về luôn nhé?”

“Không được! Có cảnh quay đêm đấy. Cô mang theo hai đứa nhỏ đi đi về về rất bất tiện. Vừa hay Diệp Phóng đã đặt phòng suite rồi, cô thu dọn đồ, ở cùng chồng luôn đi.” Hách Đạt nói rất đương nhiên.

“…”

Cô… có thể từ chối không?

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message